Ngủ thật say trong thế giới … Bướm … Bay | Sleeping in the World of the Flying Buterfly

[T] Anh Em [Oneshot |HanChul]

Anh Em

 

 

 

Author: Catpis

Disclaimer: Hankyung, Heechul vốn không thuộc về tôi hay bạn. Họ thuộc về nhau. Khoảng cách chẳng là gì nếu trong tim họ thật sự có hình ảnh đối phương.

Rating: T

Character(s): Hankyung, Heechul.

Gerne: romance, sad.

Author’s Note: Thân tặng cho Han_Ae_Chan.
Sumarry:

 

Họ là anh em…

 

 

 

Năm tôi 10 tuổi, bố đưa đứa trẻ lạ hoắc về nhà và nói đó là anh trai tôi. Mẹ tôi nhìn đứa con trai có làn da trắng ấy, môi đỏ mọng ấy và dáng người siêu mỏng ấy mà tức giận bỏ về phòng. Bố phải chạy theo giải thích.

 

Khi chỉ còn tôi và người ấy cùng đứng ở phòng khách, tôi mất rất lâu mới có thể mở miệng nói câu chào. Người đó quá ư là dễ thương! Nhưng đôi mắt của người đó thì không như thế. Đó là đôi mắt của một người đã bị tổn thương.

 

– Anh tên gì?

 

Đó là câu hỏi đầu tiên mà tôi có thể hỏi người đó.

 

– HeeChul!

 

– Tôi là HanGeng – Tôi mỉm cười nắm tay người đó, kéo đi.

 

– Đi đâu vậy? – Người đó hỏi lại, nhưng không có ý sẽ rút tay lại.

 

– Về phòng chơi với em.

 

Và như thế, chúng tôi lớn lên cùng nhau. Người đó sống trong sự yêu thương của bố và sự thù hận của mẹ tôi, nhưng người đó không oán giận mẹ tôi, chưa bao giờ như thế. Người đã nói với tôi như thế vào một dịp nào đó, mà tôi cũng chẳng còn nhớ nữa.

 

Năm đó, người 18, còn tôi 17. Chúng tôi nhận học bổng của một trường và rời nhà để tiếp tục việc học.

 

Ngày tôi đi, mẹ ôm tôi, mẹ khóc nhưng mẹ tuyệt đối không ôm người đó. Mẹ cũng không nhìn lấy người đó dù chỉ một lần. Chỉ có bố. Bố đến cạnh người đó, thì thầm gì với người đó rồi người và bố cùng mỉm cười. Người đó ôm bố vào lòng và khóc.

 

Đó là lần đầu tiên, tôi thấy người đó khóc. Trong suốt tuổi thơ của chúng tôi, chỉ có duy nhất lần này, tôi thấy người đó ủy mị như một đứa con gái. Còn những lần khác, người chỉ mím chặt môi, lúc thì cắn răng, lúc lại chạy nhanh vào phòng tắm, phả nước vào mặt mình. Tôi biết người đó không chịu đựng được nữa nên mới có những hành động cư xử như thế. Tôi chỉ nhìn, lặng lẽ mà không nói vì tôi biết nếu nói ra người đó sẽ khóc. Còn tôi, lại không muốn nhìn người ấy khóc.

 

Bố vỗ nhẹ vai người đó, người đó buông bố ra gật đầu với bố rồi bước đi. Tôi cúi chào bố mẹ rồi nhanh chóng kéo hành lí theo sau.

 

 

 

 

Chúng tôi ở chung phòng của KTX. Căn phòng của chúng tôi đơn giản, chỉ có hai chúng tôi. Vừa đến nơi, người đó ném mọi thứ cho tôi rồi leo lên chiếc giường ở tầng trên đánh một giấc ngon lành. Tôi lắc đầu ngán ngẫm nhưng cũng dọn dẹp lại cho người đó.

 

Xong buổi chiều của tôi. Tôi ngồi phịch xuống sàn mà thở hổn hển. Người đó vẫn còn đang say ngủ. Tôi đứng dậy, nhìn người đó, tôi muốn đánh thức người đó. Tôi đói. Bao tử tôi đánh trống rồi. Tôi leo lên trong im lặng. Người đó đang ngủ. Tôi nhìn “Thiên thần”. Đó là tất cả những gì tôi có thể nghĩ được. Người đó đang cuộn tròn mình, đôi môi hé mở mời gọi. “Tôi muốn hôn người đó”. Đó là những gì tôi có thể nghĩ lúc này. Tôi cúi xuống gần hơn, gần hơn.

 

“Không, Hangeng, mày đang làm gì thế?”

 

Tôi kịp thời dừng lại, lao nhanh vào nhà tắm, dùng nước để dập tắt cơn nóng đang tỏa nhiệt trên mặt tôi.

 

– Mày sao thế Hangeng? Người đó là anh mày! Là anh mày đó.

 

Tôi nói với cái con người đang nhìn tôi trong gương.

 

Thời gian cứ thế thôi đưa, tôi đã yêu anh trai mình. Tôi lo lắng mỗi khi có ai đó đến gần người đó. Tôi lo sợ khi thấy người đó đi cùng một cô gái lạ. Có lúc, tôi thấy người đó mệt mỏi, tôi muốn chạy tới, ôm lấy người đó, nhưng tôi biết mình không thể. Chúng tôi là anh em. Đúng chúng tôi là anh em nên tôi có thể ôm người đó, nhưng tôi không chỉ muốn thế, tôi muốn hôn người đó và muốn người đó thuộc về tôi. Tôi là một đứa bệnh hoạn thật rồi.

 

Sinh nhật tôi, bạn bè không ai biết. Tôi hỏi, người bảo có kế hoạch rồi nên không đi với tôi được. Tôi có chút buồn. Tôi đi lang thang mãi đến khuya mới mò về KTX. Tôi mở cửa, dập vào mắt tôi là người đó, đang ngủ gật trên bàn học. Tôi kéo cửa nhẹ nhàng, rồi đi đến cạnh, tôi không muốn người đó thức giấc. Tôi quan sát người đó, và mặt tôi đỏ lên.

 

Lúc này, trong tôi có hai dòng tư tưởng: Lý trí nói không được. Đó là trái luân thường đạo lý. Tuyệt đối không được. Con tim nói làm đi, tôi yêu người đó mà, đúng. Lý trí phản đối, con tim ủng hộ. Hai tụi nó đánh nhau. Tôi điên mất.

 

– Thôi đi!

 

Tôi hét. Và điều đó làm người ấy choàng tỉnh. Người ngước nhìn tôi với đôi mắt nữa tỉnh nữa ngủ, điều này làm tôi bối rối. Tôi quay đi, cố gắng điều hòa nhịp thở của mình.

 

– Em về rồi Geng Geng!

 

Người đó nắm lấy tay tôi, kéo tôi ngồi vào giường. Sau đó, người mở tủ lạnh, kéo ra một cái bánh kem nhỏ. Tôi tròn mắt. Cảm thấy sóng mũi hơi cay cay.

 

– Này!

 

Người gọi tôi

 

– Dạ.

 

Tôi ngước lên nhìn người đó

 

– Em ước đi Geng Geng!

 

Người giục. tôi nhìn người đó thật lâu, ánh nhìn dừng lại trên đôi mắt người. Và nhắm mắt mình lại, tôi cầu nguyện. Thổi nến xong, người nhìn tôi hỏi.

 

– Em ước gì vậy, nói anh nghe được không?

 

– Em… nói ra sẽ không linh.

 

Tôi cười. Làm sao tôi có thể nói ra cho người đó biết là tôi ước rằng, tôi và người đó hôn nhau chứ.

 

– Uhm, không linh…

 

Người đó thoáng buồn, cầm lấy con dao, đưa tôi, ra lệnh.

 

– Cắt bánh lẹ đi.

 

Tôi nhìn người đó.

 

– Anh muốn biết thực ư?

 

*Gật*

 

– Em muốn hôn anh!

 

Tôi nói. Và người đó bất động.

 

Em – muốn- hôn- anh!

 

Tôi lập lại.

– Và hôn ở môi.

 

 

Tôi tiếp lời. Người đó nhìn tôi, mỉm cười

 

– Hôn đi.

 

Tôi đánh rơi con dao, nhìn người ấy không thốt nên lời.

 

– Hôn đi!

 

Người lập lại. Tôi đẩy chiếc bánh qua một bên, tiến về gần người đó. Chúng tôi hôn nhau. Tôi thấy toàn thân mình nóng bừng, tôi ôm siết người ấy vào lòng. Người lúc đầu ngượng ngùng, nhưng sau đó đã đáp trả lại tôi. Tôi vuốt ve lưng người ấy, tay luồn vào bên trong. Người đẩy tôi ra, giận dữ quát lớn.

 

– Chúng ta là anh em đấy

 

Người giận dữ, mặt đỏ lên

 

– Anh, em xin lỗi!

 

Tôi nắm tay người ấy.

 

– Tối nay, anh nằm cạnh em như hồi chúng ta còn nhỏ được không?

 

Người đề nghị. Tôi không giấu được ngạc nhiên, nhưng cũng gật đầu. Tối đó, người nằm trong lòng tôi, ôm tôi. Tối đó, tôi có người, chỉ đêm đó thôi, tôi có cảm giác thật sự người thuộc về tôi.
Sáng, tôi bừng tỉnh khi điện thoại tôi đổ chuông inh ỏi. Mẹ gọi thông báo bố tôi nhập viện, mẹ muốn tôi về gặp bố lần cuối.

 

Người ấy chắc đã đi học, tôi gởi một tin nhắn rồi thu xếp trở về nhà.

 

 

Trong bệnh viên, bố nắm chặt lấy tay tôi. Gương mặt bố đen hơn, tiều tụy hơn. Nhìn thấy tôi, bố rơi nước mắt, tay vẫy vẫy gọi tôi. Tôi thấy thế, cũng không cầm được nước mắt. Bố nói với tôi rất nhiều, và trước lúc nhắm mắt bố đã nói.

 

– Heechul không có quan hệ máu mũ với chúng ta. Nó là….con….của…bạn…ba.. với người yêu đầu của ba….nó… rất cô  độc….thay… ba….

 

– Con biết rồi! Ba đừng nói nữa…

 

– Cảm ơn con Geng Geng…

 

Và ba tôi mất, người ấy không trở về để tang. Tôi nghĩ, có lẽ vì mẹ.
Xong tang lễ, tôi quay lại trường, quay về KTX. Tôi không thấy người ấy, bác bảo vệ bảo người ấy đã không về trường suốt một tuần rồi.

 

Lo sợ, tôi gọi cho người ấy. “ Thuê bao quý khách…” tôi gọi cho bạn bè của người, không ai biết người ở đâu cả. Thế đấy, người và bố đều đã rời bỏ tôi, cùng một lúc.

 

Hai năm sau, tôi ra trường. Đồ dùng của người đó, tôi đã chất gọn vào hành lí của người đó từ lâu. Hôm nay, tôi sẽ rời đi mà không có người. Tôi dọn lại mớ giấy tờ và phát hiện ra một phong bì, gởi cho tôi. Tôi hấp tấp mở ra, một chiếc chìa khóa và một dòng địạ chỉ.

 

Tôi lần theo địa chỉ đến được bưu điện, thì ra đó là chìa khóa hòm thư cá nhân của người.

 

Khi em đọc được lá thư này, anh chắc mình không còn trên đời nữa.
Dạo gần đây, anh thấy hơi khó thở, anh đã đi bác sĩ kiểm tra rồi.
Anh bị suy tim thời kì cuối tồi Geng Geng à!
Haha. Em xem, buồn cười không?
.
..”

 

Tôi không thể đọc tiếp vì nhiều chữ đã bị nhòe đi vì nước mắt.

 

“Anh biết chúng ta vốn không phải là anh em.

Anh biết tất cả …

Anh xin lỗi em Geng Geng..

Anh cũng biết em yêu anh…

Và anh cũng muốn em biết một bí mật. Cho nên đọc thật kĩ nhé, anh chỉ nói một lần thôi đấy: Anh cũng thế – ANH CŨNG YÊU EM! ”

 

 

Nước mắt tôi rơi, làm nhòe tiếp phần sau của lá thư ấy. Anh cũng yêu tôi. Tôi mỉm cười hạnh phúc khi biết cái bí mật này, nhưng lại cảm thấy nơi đầu lưỡi mặn chat. Hạnh phúc này sau quá muộn màng.

 

– Sao lại đối xử với tôi như thế này?

 

Tôi gục xuống, lá thư bị nhàu nát trong tay.

 

 

 

Tôi bước nhanh qua đường, mãi đuổi theo con người có mái tóc đỏ, áo màu đỏ trước mắt mà không biết đèn đã chuyển màu. Tôi thấy người áo đỏ quay lại. Không phải người đó. Không phải là người mà tôi tìm kiếm. Không phải. Tôi có chút mãn nguyện mà mỉm cười.

Tôi nhắm mắt, hài lòng.

 

“Mẹ à, con xin lỗi, con bất hiếu!”

 

“HeeChul a, chờ em nhé, em đến với anh đây. Từ giờ anh sẽ không cô độc nữa rồi. Em hứa…”

 

 

 

2 responses

  1. Khóc sưng mắt rồi. sư phụ viết hay lắm. lại cảm động chứ. dạo này con nghiện sad rồi #chấm chấm mắt#

    Tháng Chín 17, 2011 lúc 12:26 chiều

  2. Pingback: [Oneshot] Anh em « 54-F.A.N

Cùng nhặt lá

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s