Ngủ thật say trong thế giới … Bướm … Bay | Sleeping in the World of the Flying Buterfly

[T] Đau Thương 1 [Two-shots | WonBum]

 

Tittle: WonBum version

 

Author: Catpis

 

Beta: chul_siu.nhun.meo

 

Rating: T

 

Characters: Siwon, Kibum, Andrew, Brian

 

Disclaimer: Không là của tôi, nên tôi không níu kéo…

 

Category: sad, angst.

 

Note(s): Fic gồm 2 shots.

 

Warning: Không có.

 

Summary:           

 

Một bệnh viện trá hình chuyên thí nghiệm trên những con người mang các căn bệnh kì lạ….Tại đó, có một kẻ bất tử, một bệnh nhân với căn bệnh “máu xanh” và một tiến sĩ mang bên mình quá khứ hận thù…

 

 

Shot 1: Bất Tử

 

Hắn giơ tay che đi ánh nắng chói chang đang chiếu vào mình, mỉm cười ngồi dậy.

 

Nó đưa mắt nhìn ra giậu tường vi đang khoe sắc phía bên ngoài cửa sổ, nước mắt bất chợt tuôn rơi.

 

 

Hắn là kẻ bất tử. Hắn sống đã bao lâu, hắn cũng không biết và cũng chẳng cần biết. Hắn xem bản thân mình là một thây ma, tồn tại vất vưởng trên đời. Hắn chỉ có một mơ ước: là được chết, được nếm trải mùi vị của “sinh, lão, bệnh, tử”. Rất muốn.

 

 

Nó là một kẻ đơn độc. Nó tự cho là thế, vì khi những kí ức đầu tiên hình thành trong nó, nó đã phải đấu tranh với bệnh tật một mình. Bố mẹ nó, nó không biết và cũng chẳng cần biết làm gì. Nó chỉ biết mình bây giờ giống như một công cụ thí nghiệm cho các nhà khoa học nơi đây. Một cơn ho cắt ngang suy nghĩ của nó, dùng tay bụm miệng, nó không muốn nhìn thấy cái chất dịch đó. Dù thế, nó vẫn phải chứng kiến, chất dịch đó đang chảy ra đầy tay nó…một màu xanh… Nước mắt nó lại tuôn rơi.

 

 

 

Bên giậu tường vi nhỏ, hắn nhìn thấy nó: cô độc nhưng vô cùng xinh đẹp. Da trắng, mũi cao, đôi mắt đen ánh lên sự thông minh. Đang chăm chú nhìn ngắm vẻ đẹp đó, hắn không biết nó đang ngẩn ngơ nhìn hắn từ bao giờ. Hắn bất ngờ với nụ cười của nó, đẹp nhưng vô cảm.

 

Nó cảm thấy như có ai đang nhìn mình, rời mắt khỏi sách và nhìn về ô cửa sổ, nó bắt gặp hắn – đang nhìn nó không chớp mắt. Nở một nụ cười xã giao với hắn.

 

.

 

.

 

.

 

 

Bên giậu tường vi đó, ánh mắt của cả hai đã chạm nhau – trìu mến.

 

 

 

 

–          Kibumie nè, hôm nay em trông nhợt nhạt quá?

 

Hắn hỏi, tay nâng cằm nó lên, mắt hắn nhìn sâu vào đôi mắt đen lay láy đó. Nó vội quay đi nhưng đã bị hắn giữ lại.

 

–          Bị… – Nó ấp úng, không dám nói. Ngày nào cũng bị đem vào cái phòng thí nghiệm đó, nó quen rồi.

 

–          Lại bị họ đem lên bàn làm thí nghiệm nữa a? – Hắn hỏi trổng, nó gật đầu.

 

Bản thân hắn cũng biết như thế. Ở đây, ở cái bệnh viện này, tất cả đều là “chuột bạch”. Hằng ngày, bị mang tới căn phòng đó nhiều lần, làm hết thí nghiệm này đến thí nghiệm nọ, quen quá rồi…

 

–          Wonnie! – Nó bất ngờ gọi tên hắn và nắm chặt lấy đôi bàn tay rắn chắc đó – Đừng nghĩ gì hết mà…

 

–          Bummie – Hắn quay sang, nhìn nó trìu mến – Chúng ta bỏ trốn nhé!

 

Nó sửng sốt nhìn hắn, đôi mắt mở to vì ngạc nhiên. Hắn ngồi trên chiếc  giường của nó, nhẹ nhàng lướt môi mình qua môi nó. Giờ thì, nó cảm thấy mọi hoạt động trong cơ thể đều chậm lại, và dừng hẳn. Có ai nói cho nó biết cảm giác này là gì không? Thật lạ lẫm. Mãi tới khi ý thức quay về với nó, thì hắn đã ôm nó thật chặt.

 

–          Chúng ta bỏ trốn nhé… – Câu nói vừa thốt ra, nó vội vã thoát khỏi vòng tay của hắn. Đôi mắt ngân ngấn nước nhìn hắn, nó lắc đầu.

 

Hắn dùng tay ấn chặt váo vai nó, nói mà như hét.

 

–          Tại sao không được?

 

–          Wonnie, đau…- Nó rên lên khe khẽ. Khuôn mặt nhăn nhó đến tội. Nó cắn chặt môi đến bật máu.

 

 

Hắn nhận ra mình quá kích động nên vội buông nó ra, quay đi nói lời xin lỗi. Nó nhìn hắn và gọi, một tay nắm lấy cổ tay hắn, tay còn lại lật tung chiếc chăn trùm kín đôi chân mình…

 

Bên dưới chiếc chăn, đôi chân của nó bị xiềng vào song sắt của giường. Hắn nhìn trân trân, đôi mắt mở to, gương mặt hắn không khỏi ngạc nhiên, đôi mày rậm đó cứ nhíu vào nhau. Nhìn hắn đi! Có lẽ không ai biết, giờ kẻ bất tử đó trở nên xấu xí đến dường nào, mọi cơ quan trong cơ thể đều vì cảnh tượng đó mà đồng loạt vẽ trên khuôn mặt hắn những biểu cảm – có thể gọi là tột cùng của đau.

 

Nó quay đi để mặc cho nước mắt tuôn rơi trên làn da tái nhợt của mình. Thình lình, một bàn tay chạm nhẹ vào má nó, chùi đi những giọt nước mắt. Nó ngẩng nhìn và ôm chầm lấy hắn.

 

–          Wonnie xin lỗi! Đừng khóc, Bummie đừng khóc mà…

 

–          …

 

 

 

 

Nó và hắn đã bỏ trốn, trốn khỏi cái phòng thí nghiệm trá hình. Hôm đó, hắn đã dùng mọi cách phá sợi xích trói buộc  nó, và hắn đã làm được nên bây giờ nó và hắn đang hạnh phúc, rất hạnh phúc. Tuy nhiên, sức khỏe của nó ngày một yếu đi, nó ho nhiều hơn và cảm thấy mệt mỏi nhiều hơn.

 

Một ngày nọ, nó ở nhà chỉ có một mình. Cơn ho bất ngờ ập tới, nó đánh rơi cả ly nước trên tay xuống sàn, gập người quằn quại

 

–          Đừng mà! Đừng chảy ra!

 

 

Nó bật khóc khi nhìn thấy chất dịch đó trên tay. Một màu xanh đen. Đáng sợ! Thật vô cùng đáng sợ!

 

–          Bummie! – Một giọng nói lạnh lùng cất lên bên cạnh, thanh âm nghe sao khiến nó rợn người. Giọng nói này…sao quen quá!

 

–          Tiến sĩ!!! – Nó quay sang, nhìn người với chiếc áo blouse trắng đó mà mắt đầy nước, hơi thở đứt quãng, đôi mắt mở to không giấu hết vẻ sợ hãi

 

 

–          Về nào! – Người được gọi là “tiến sĩ” cất tiếng. Nó lắc đầu, lùi lại từ từ cho tới khi lưng chạm bức tường. Vị tiến sĩ chỉ đứng yên tại chỗ, chìa tay ra với nó – Chẳng lẽ, ngươi muốn Siwon nhìn thấy ngươi như thế này? Ngươi muốn hắn tận mất thấy ngươi chết ư?

 

 

Nó cũng lắc đầu, nhưng nước mắt đã rơi rồi. Nó không muốn về, lại càng không muốn hắn thấy nó như thế này. Nó nấc lên tường tiếng, từng tiếng nghẹn ngào.

 

–          Về thôi nào Bummie! – Người đó kiên nhẫn chờ đợi.

 

–          Không… không về… – Nó nói trong khó khăn.

 

 

–          Chẳng lẽ cậu muốn hắn đau khổ khi nhìn thấy người mình yêu chết trước mặt mà bản thân thì lại bất tử?

 

–          … – Nó nhìn người đó qua làn nước mắt

 

–          Cậu cũng biết nếu rời khỏi bệnh viện mà không có “chất” đó, cậu sẽ không thể ….

 

–          Tôi.Muốn.Tự.Do! – Nó cắt ngang lời hắn. – Tôi muốn ở cạnh Wonnie.

 

–          Hahahahahaha…- Người đó cười một tràng dài nhưng hình như trong mắt cũng ứa thứ nước mằn mặn – Wonnie của ngươi bất tử, hắn ta sẽ đau lắm khi thấy ngươi chết trước hắn. Ngươi…muốn hắn đau ư?

 

 

Nó không trả lời được, đôi tay kia lại đưa về phía nó lần nữa. Và lần này, nói rụt rè đưa tay mình ra. Nước mắt…rơi…đầy đau đớn

 

–          Tiến sĩ giúp tôi chuyển lời đến Wonnie được không?

 

–          …

 

–          Bummie… yêu Wonnie! Rất yêu…

 

 

 

 

Hắn lao vào phòng thí nghiệm của tiến sĩ bất chấp bị đám vệ sĩ bên ngoài cản lại. Tiến sĩ uy quyền phất tay một cái, đám người đó buông hắn ra và bỏ đi.

 

–          Bummie đâu? – Hắn lao tới, nắm lấy cổ áo của người đó, hét vào mặt.

 

–          Trong đó! – Hắn nhìn theo hướng tay của người đó chỉ, đôi mắt dần nhòe đi. Là một cái ống nghiệm to lớn với dung dịch màu xanh lá, còn Bummie của hắn thì đang bơi trong đó. Nó của hắn đã chết vì chỉ có chết mới được “chôn cất” như thế.

 

Hắn buông cổ áo người đó ra, đi về phía nó. Bên trong ống thủy tinh đó, nó nhắm nghiền mắt, khuôn miệng khép hờ tựa như đang ngủ mà thôi.

 

–          Bummie! – Hắn buông một tiếng gọi, nhẹ bẫng. Dĩ nhiên,sẽ chẳng ai trìu mến gọi hắn là “Wonnie” nữa, cũng như không còn ai ngẩng lên nhìn hắn. – Có cách nào có thể giết chết tôi không?

 

Người đó suýt nữa là đánh rơi ống nghiệm khi nghe thấy câu nói đó.

 

–          Tôi không cần cuộc sống này, tôi không cần. Tôi chỉ cần Bummie thôi…Làm ơn…

 

Người đó tiếp tục với ống nghiệm mặc cho hắn độc thoại một mình

 

 

–          Có cách nào có thể giết chết tôi không? Có cách nào có thể kết thúc cuộc sống của tôi không? Có ai làm ơn giải thoát tôi khỏi cái địa ngục này không? Có ai không?…

 

 

 

 

–          Tiến sĩ! Choi Siwon dạo này lạ lắm – Một người thỏ thẻ.

 

–          Mặc hắn! – Người đó quay đi tiếp tục công việc.

 

Dạo này, hắn hay ngồi lì trong phòng, chờ đợi đám vệ sĩ đến đưa mình đi đến phòng thí nghiệm của tiến sĩ rồi quay về, hắn đã không còn tự ý rời khỏi phòng như trước. Hắn trở nên ngoan ngoãn như một con mèo.

 

Mỗi lần đến phòng thí nghiệm, hắn lại tần ngần rất lâu rồi mới bước vào bên trong. Đôi mắt bao giờ cũng đầy lệ nhưng không chảy xuống.

 

 

–          Hắn làm tiến sĩ nhớ đến Tiểu Hy à? – Một đồng nghiệp hỏi.

 

Người đó chỉ im lặng, ánh mắt rơi vào nơi vô định.

 

Đợi bạn mình đi khuất,người được gọi là “tiến sĩ” mới tháo chiếc mặt nạ cùng bộ tóc giả ra. Giống hệt nó. Tiến sĩ giống hệt nó.

 

 

 

Hắn cuối cùng vẫn phải chịu cuộc sống bất tử. Nhìn lần lượt con người trải qua “sinh,lão, bệnh, tử”, còn hắn thì không thể chết, không thể. Nhiều đêm, hắn tự hỏi tại sao lại bất tử? Tại sao nhiều người ham muốn “nó” – sự bất tử. “Nó” có gì hay đâu chứ. Bất tử là đau khổ, là bất hạnh. Là tận cùng của tuyệt vọng. Tại sao chứ? Tại sao ai cũng ham muốn có “nó”? Tại sao lại ban tặng cho hắn. Hắn không cần “nó” mà hắn cần nó – Bummie của hắn. Hắn không cần sự sống chết tiệt này. Tại sao lại cướp Bummie khỏi tay hắn?

 

 

Bất tử, là tột cùng của sự bi thương, là đỉnh điểm của trái tim vỡ vụn….

 
(đã sử dụng câu kết trong bài nhận xét của Thiên Tiểu Tuyết)

 

 

 

Shot 2: Số mệnh.

 

Tiến sĩ  lại mất ngủ. Tuy nhiên, lần này  lại không đi loanh quanh trong phòng thí nghiệm của mình, người bước ra ngoài đi dọc hành lang bệnh viện. Tâm tư cứ mãi đắm chìm chốn nào để rồi khi dừng lại thì thấy mình đang đứng trước cửa phòng 1012, là phòng của hắn. Là phòng của Choi SiWon.

 

 

 

–          Tiến sĩ Kim! – hắn bước vào, tay đùa nghịch với ống nghiệm.

 

–          Cứ gọi tôi là Brian khi chỉ có tôi với anh thôi

 

–          … – Hắn im lặng hồi lâu rồi khẽ gọi – Brian…

 

 

Tiến sĩ tiếp tục với ống nghiệm và bản giấy trên bàn, mái tóc dài giả đã xuất sắc che đi một nụ cười buồn. Cả hai sau đó lặng thinh. Hắn và tiến sĩ đều cố gắng đuổi theo những suy nghĩ riêng của mình.

 

.

 

.

 

.

 

 

–          Anh rất giống một người… – Tiến sĩ vẫn dán mắt vào bản giấy trên tay mà nói.

 

–          Giống ai? – Hắn hỏi lại, có chút ngạc nhiên.

 

 

–          Người ấy… đã chết rồi…

 

–          Tôi… xin lỗi!

 

 

Sau đó rất lâu, là một khoảng lặng. Hắn biết mỗi người đều có nỗi đau riêng được chôn chặt trong đáy lòng cho nên tốt nhất là đừng chạm vào, hãy để người đó tự nói khi cần thiết. Tiến sĩ biết hắn đang chôn chặt nỗi đau về nó cho nên cũng như hắn, tiến sĩ không nói gì cả.

 

–          Anh yêu Bummie lắm phải không? – Khuôn mặt vô cảm không ngẩng lên.

 

Hắn gật đầu kèm theo đó là một tiếng thở dài. Ánh mắt di chuyển về phía bể kính.

 

–          Nếu khóc được thì cứ khóc, đừng cố nén làm gì. Cảm xúc giống như là một dòng nước, nếu ta dùng bất kì thứ gì cản nó, cuối cùng khi đạt tới đỉnh điểm, nước sẽ tạo thành lũ và tàn phá mọi thứ. Lúc ấy còn đáng sợ hơn nhiều…

 

 

Trong đầu tiến sĩ, lời nói đó được tua lại. Hình ảnh một chàng trai cao lớn với cái lúm đồng tiên bên phải lờ mờ hiện ra rồi nhanh chóng biến mất.

 

–          Andrew! – Tiến sĩ gọi rất khẽ vì sợ hắn sẽ nghe được. Cùng lúc đó, một giọt nước mắt khẽ tuôn rơi. Rất nhẹ

 

–          Người khóc đấy à, tiến sĩ? – Hắn nhận ra đôi bàn tay của người đó đang run lên

 

 

 

Tiến sĩ không nói một lời, phất tay bảo hắn hãy về đi. Hiểu ý, hắn đứng dậy, bước ra ngoài. Trước lúc đóng cửa, môi hắn khẽ mấp máy một câu duy nhất:

 

–          Ai bảo con trai không được khóc chứ?

 

 

 

Khuất sau cánh cửa, tiến sĩ ngồi phịch xuống đất, tay ôm ngực, khuôn mặt ngước lên nhìn trần nhà. Nước mắt vẫn thi nhau rơi. Lúc bình tĩnh lại, tiến sĩ tháo chiếc mặt nạ và bộ tóc giả ra, chầm chậm bước về phía bể kính chứa nó.

 

–          Bummie, ta và ngươi giống nhau lắm phải không? – Bóng hình của tiến sĩ được in trên bể kính. Quả thật rất giống nó.

 

–          Ngươi biết không – Tiến sĩ cười khẽ – Chúa đang trêu đùa chúng ta đấy…

 

Vừa nói, người đó vừa đưa tay vuốt nhẹ khuôn mặt nó trong bể.

 

–          Và đặc biệt hơn là Siwon của ngươi giống Andrew của ta. Rất giống là khác…. Nhưng Andrew của ta … Andrew của ta…đã không còn nữa….

 

 Khuỵu người, trong đầu tiến sĩ, những mảnh kí ức đỏ lửa ấy lại chầm chậm lướt qua.

 

Lửa bùng lên khắp nơi, bao lấy phòng thí nghiệm của Andrew. Gần kệ tủ là cái két sắt chứa toàn bộ tài liệu nghiên cứu về bệnh “Máu xanh”. Tất cả, đều bị tên khốn đã đánh chết Andrew lấy đi.

 

–          Andrew à, Andrew a…

 

–          Brian~ – Andrew lần tìm và nắm cho được bàn tay của Brian – Bản… bản…

 

–          Đừng nói, em biết rồi… em sẽ đưa anh ra khỏi đây, chúng ta sẽ lấy lại nó…- Brian định đứng dậy, nhưng cả cơ thể bị Andrew giữ lại.

 

–          Đừng, em… giúp anh…

 

–          Em biết rồi, anh đừng nói mà, cố, lên em giúp anh ra khỏi đây

 

Chỉ nói xong những lời mình cần nói, Andrew nhắm mắt. Bàn tay nắm lấy tay Brian buông xuôi, Brian mắt thẫn thờ nhìn con người trước mặt. Andrew…

 

Gào to trong điên loạn, nước mắt Brian rơi xuống, như một minh chứng cho điều mà người đó sẽ làm, đôi mắt chỉ chứa một nỗi hận thù và đau xót khôn tả.

 

– Em sẽ lấy lại tất cả, em sẽ lấy lại những thứ thuộc về anh…

 

 

                                   

 

–           Hôm đó, hắn gặp trục trặc với bản nghiên cứu và quyết định quay về để mong tìm được cái gì đó xót lại. Tuy nhiên, hắn làm sao có thể ngờ hắn một đi không trở lại chứ. Hahahahaha – Tiến sĩ cười lớn. – Ta đã giết hắn và dĩ nhiên, công trình của hắn, à không của Andrew, ta vẫn tiếp tục.

 

–          ….

 

–          Thật buồn cười là bây giờ ta phải dùng đến những thứ này… – Người đó ném mớ tóc giả và mặt nạ sang một bên.

 

Tiến sĩ có lẽ còn nói rất nhiều, rất nhiều, ấy mà khi kết thúc, cũng chỉ buông một câu.

 

–          Ngươi hạnh phúc khi có một người đợi ngươi đến đời đời kiếp kiếp. Còn ta, mãi mãi cũng không biết có thể tìm thấy Andrew của ta ở đâu…

 

Tiến sĩ áp mặt mình vào bể kính, nở một nụ cười ngây ngô, mặc cho nước mắt lăn dài trên má và rơi xuống sàn lạnh lẽo.

 

–          Ngươi rồi sẽ tái sinh và biết đâu trong một dịp nào đó, cả hai các ngươi sẽ gặp lại nhau… nếu thế ta thật lòng mong ngươi và hắn sẽ có được hạnh phúc. – Tiến sĩ quay ra, tay lau nước mắt – Ngày mai, ta sẽ trả tự do cho Siwon. Nhưng ta biết, hắn có lẽ sẽ không muốn xa ngươi cho nên nếu ngươi được tái sinh, hãy tới đây tìm hắn, bao lâu không quan trọng!

 

 

Cảm ơn người, tiến sĩ!

 

 

Tiếng chuông điện thoại vang lên làm tiến sĩ giật mình. Nhìn chăm chú vào điện thoại rồi nhấn nút “confirm”.

 

–          Ta có việc gấp phải đi gặp người thực tập sinh mới. Tí nữa ta sẽ gặp lại ngươi nhé, Bummie!

 

Bước ra cửa, không hiểu sao tiến sĩ lại quay đầu nhìn vào trong. Dường như có ai đó đang thì thầm với người…

 

 

 

 

–          Tiến sĩ, đó là cậu thực tập sinh mới – Chàng trai mập mạp Shin Dong Hee hướng tay mình về phía cậu trai cao lớn đang hối hả chạy vào.

 

–          Xin lỗi, em đến trễ!

 

–          Cậu ta ư? – Tiến sĩ ái ngại nhìn cái gập đầu tới gối của cậu ta.

 

–          Vâng! – Dong Hee đáp.

 

–          Cậu tên gì?

 

–          Em vừa từ Trung Quốc đến, em tên là Andrew Choi!

 

Và cậu ấy từ từ ngẩng lên. Đôi mắt to cùng cái lúm đồng tiền bên phải.

 

 

 Giống hệt Andrew của người

 

 

 

3 responses

  1. Vâng, đau nhưng cuối cùng sẽ dc hp. Cho thêm extra dc ko nàng? *lăn qua lăn lại*

    Trời ở trên, đất ở dưới, Shadow thống trị.

    Mèo ác ma

    Tháng Tám 10, 2011 lúc 9:01 sáng

  2. Thật ra cái này kết thục vậy cũng ok ma.2 Tại ngta thik pink thui. Ko sao cả. Ta bị cuồng Bum nên ko muốn anh ấy khổ. Chờ fic Sibum kế của nàng. *xoay xoay xoay*

    Trời ở trên, đất ở dưới, Shadow thống trị.

    Mèo ác ma

    Tháng Tám 11, 2011 lúc 4:21 sáng

  3. Pingback: [TwoShot] Đau Thương « 54-F.A.N

Cùng nhặt lá

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s