Ngủ thật say trong thế giới … Bướm … Bay | Sleeping in the World of the Flying Buterfly

Gallery

[T]Tình Kiếm [Shortfic | HanChul, SiBum][4]

Chương

4

Hàn Canh năm đó đổ võ trạng nguyên. Cuối cùng, sau mười mấy năm đèn sách, cũng đã thu về được kết quả như mình mong đợi. Tuy nhiên, nếu chính bản thân Hàn Canh có thể ngờ rằng mình sẽ có một kết thúc như thế thì ngày hôm đó Hàn Canh sẽ không dại dột gì mà chọc vào người đó…

—–o0o—–

Lưỡi kiếm lãnh buốt như được bao phủ trong băng tuyết ngàn năm kề ngay cổ người nam nhân mập mạp trong bộ xiêm phục đắt tiền. Kẻ bị kiếm kề cổ kia trừng mắt nhìn Hàn Canh, người đã phá vỡ cuộc vui của hắn, đay nghiến.

–        Ngươi biết ta là ai không? – kẻ đó hỏi. Trong lòng cứ thầm cho là nếu mà nói mình ra, Hàn Canh sẽ sợ…nhưng mà….

–        Ngươi là ai ta không cần biết, một kẻ vô sĩ tính cưỡng đoạt con gái nhà lành thì ta cho là ta cũng chẳng có gì đáng để ta phải nhớ đến tên ngươi…

Quả nhiên kẻ kia nghe xong, chết đứng tại chỗ. Hắn là ai chứ mà dám nói hắn là một kẻ vô sĩ… Hắn đường đường là vương tử của quốc gia láng giềng đấy nhé, thế mà một tên vô danh tiểu tốt dám kề kiếm vào cổ và còn bị sỉ nhục là ‘vô sỉ’. Nỗi nhục này, nhất định phải trả.

Định sẽ đánh với cái tên không biết trời cao đất dày kia là gì nhưng ngay khi trở tay, lại bị kiếm của Hàn Canh điểm trúng chỗ hiểm làm cho hắn đành tức giận mà bỏ đi.

Khi hắn đã bỏ đi, Hàn Canh mới thu kiếm vào chui, đi tới chìa tay ra đỡ người ‘con gái’ kia đứng dậy.

–        Cô nương, cô không sao chứ ?

Lời vừa dứt ngay lập tức người mặc xiêm y màu đỏ một tát giáng xuống khuôn mặt điển trai vừa cứu mình. Hàn Canh còn không biết có chuyện gì xảy ra thì bên ngoài một đám thị vệ chạy vào nhìn quanh, rồi thi lễ khi nhìn thấy người vận xiêm phục đỏ.

–        Vương tử cát tường !

–        Miễn lễ ! – người vận xiêm phục đỏ phất ống tay áo, quay sang lườm Hàn Canh.

Hàn Canh không hiểu gì , quay ra nhìn đám thị vệ, một tên trong số những người đó ngẩn lên và chạm mặt Hàn Canh, ngay lập tức lời nói lại một lần nữa buông khỏi môi.

–        Tham kiến võ trạng nguyên !

Lần này là người mặc phục trang màu đỏ kia kinh ngạc, đôi mắt mở to nhìn Hàn Canh không chớp, miệng mấp mái muốn nói gì đó, tuy nhiên, lời nói đã bị không thể thoát ra khỏi cuống họng. Hàn Canh nhìn người kia rồi cúi người, thi lễ.

–        Thần là Hàn Canh , Võ trạng nguyên, xin tham kiến vương tử, chúc vương tử vạn phúc.

–        Ta… ta tên là Hy Triệt…

Ngay giây phúc ấy, Hàn Canh hoàn toàn không biết rằng người bận phục y màu đỏ đó sẽ là người làm thay đổi toàn bộ tương lai của mình sau này.

——————-

Hy Triệt bản thân là vương tử nhưng được cưng chìu không thua gì hoàng tử cả, muốn gió có gió, gọi mưa có mưa. Trong hoàng cung, dường như Hy Triệt chính là cái gai trong mắt của không ít vị phi tần có nam hoàng tử. Bản thân Hy Triệt mà nói chính là vì có nhiều người đã ghen ghét mình cho nên Hy Triệt cũng đã dần hình thành cho mình một cái cách ứng xử là bơ đi mọi chuyện nếu nó không liên quan đến mình.

–        Ngươi nói xem Hàn Canh, tại sao người ta lại ghét ta chứ ? – Hy Triệt ngồi trong đình, rời mắt khỏi quyển sách đang đọc mà hỏi.

Hàn Canh sau ngày cứu Hy Triệt thoát khỏi tên ‘vô sĩ’ kia đã được Hy Triệt để mắt tới, không lâu sau, Hàn Canh lại nhận được chiếu chỉ của hoàng thượng là sẽ trở thành thị vệ bên cạnh kiêm luôn chức vụ gia sư cho Hy Triệt. Hàn Canh lúc đầu rất bất ngờ, nhưng sau đó là lo lắng khi nghe chính công công tuyên đọc thánh chỉ nói : bản thân Hy Triệt đã tự mình nói với Hy Triệt điều này.

Ở trong phủ Hy Triệt một thời gian, Hàn Canh quả nhiên cũng biết được một số chuyện. Thì ra Hy Triệt là con riêng của hoàng thượng đương triều với một danh kĩ nỗi tiếng của kinh thành. Hàn Canh khi nghe quả nhiên chỉ rút ra được một cảm xúc : chắc chắc mẫu thân của Hy Triệt là một tuyệt sắc giai nhân, nếu không phải như thế thì làm sao mà người có thể sinh ra một nam nhận có nét đẹp của một người con gái như thế này.

Hàn Canh cuối cùng giật mình thoát khỏi cơn mộng khi mà nhìn Hy Triệt. Chỉ thấy Hy Triệt cười, cười đến thập phần quyến rũ với cái nhìn của Hàn Canh. Trong chính lúc này, Hàn Canh lại cảm nhận ra rằng : quả nhiên là Hy Triệt rất hợp với màu đỏ của máu. Màu đó tôn lên được làn da trắng của Hy Triệt, thêm vào nữa là mái tóc đen dài và sau cùng là cái dáng người mong manh của một nhi nữ yếu đuối. Hàn Canh đã thật sự nghĩ nếu Hy Triệt mà là nữ nhân không chừng Hàn Canh đã không thể ngăn cản trái tim mình mà yêu người này. Nhưng sự thật là Hy Triệt là nam nhân và quan trọng hơn lại còn là một vương tử.

–        Người trong cung, và còn ở cạnh vua, là thân bất vô kỉ, Triệt nhi, người hiểu chứ ? – Hàn Canh ngậm ngùi đáp, thở ra.

–        Ta biết chứ ! – Hy Triệt buồn đáp, ánh mắt lúc nãy nhìn Hàn Canh vui vẻ đã biến mất.

–        Có chuyện gì sao ? – Hàn Canh nhận ra sự khác lạ nên hỏi lại.

–        Ta.. . – quả nhiên Hy Triệt ngẩn nhìn Hàn Canh, đôi mắt dường như là muốn khóc. – Thật ra là không có gì..

–        Thật sao ? – Hàn Canh buông quyển sách xuống, đứng dậy đi về chỗ của Hy Triệt. – Thật là không có gì sao ?

–        Thật là không có gì ! – Hy Triệt hét lên, vung tay Hàn Canh ra  bỏ đi.

Hàn Canh đứng lặng trong đình, tựa hồ cảm nhận ra có gì đó không ổn trong lòng. Một cảm giác bất ngờ ập tới, làm Hàn Canh lo lắng. Rốt cuộc là xảy ra chuyện gì với Hy Triệt vương tử vậy ? Lần đầu tiên, Hàn Canh cảm nhận rằng dường như Hy Triệt có tâm sự, và tâm sự này rất khó mà chia sẽ với người khác.

Hy Triệt đi ra tới cửa thì bất ngờ quay lại, dường như là lời nói này được Hy Triệt dồn hết sức để nói vậy. Hàn Canh có thể cảm nhận trong giọng nói là một sự van xin Hàn Canh hãy làm chứ không phải là một lời ra lệnh của một vương tử, lời nói giống như là giữa hai người tri kỉ với nhau.

–        Hàn Canh, ngươi đi cỡi ngựa với ta được không ?

Hàn Canh ngập ngừng hồi lâu rồi gật nhẹ đầu.

—————-

Gọi là cỡi ngựa nhưng thật ra lại là đi dạo. Hàn Canh chầm chậm cho con ngựa của mình đi bên cạnh Hy Triệt, trong lòng cảm thấy thật thoải mái, đã lâu rồi không có cảm giác này, tất cả có lẽ bắt đầu từ ngày Hàn Canh đỗ võ trạng. Hy Triệt đi bên cạnh cho ngựa chậm rãi, tay thắt chặt dây cương, khuôn mặt đượm một nỗi buồn man mác.

–        Hàn Canh ! Ta ….

–        Sao ạ, vương tử ? – Hàn Canh hỏi lại, tay nắm dây cương lại cho con ngựa dừng lại.

–        Nếu một ngày ta biến mất, ngươi có tìm ta không ? – Hy Triệt dừng ngựa lại, ngẩn mặt nhìn Hàn Canh.

Trong giây phút đó, Hàn Canh thấy rằng người vận huyết y kia sau mà đơn độc và đáng thương đến vậy ! Hàn Canh quay ngựa lại, đi về phía Hy Triệt.

–        Sao người lại nói thế thưa vương tử ? – Hàn Canh chỉ cảm thấy là mấy ngày gần đây, dường như là Hy Triệt có gì đó khác lạ.

–        Ngươi trả lời ta đi ! – Hy Triệt đáp lại, không để tâm đến cậu hỏi của Hàn Canh.

–        Thần… – Hàn Canh quả nhiên là bối rối, cúi mặt. Ngay cả chính bản thân cũng không biết mình nên trả lời như thế nào.

–        Ta hiểu rồi !

Lời dứt, Hy Triệt quất ngựa phi nhanh làm Hàn Canh không kịp trở tay.

————–

Về đến phủ, Hy Triệt tức giận đi vào phòng và đập phá đồ đạc. Bọn nô tài bên ngoài thấy thế thì nhanh chóng đến tìm Hàn Canh, nhưng không thấy người trong phòng. Bọn chúng bắt đầu lo lắng và sợ hãi. Mỗi lần vương tử mà tức giận thế nào cũng có kẻ phải chịu đòn. Quả không sai, chừng không lâu sau, Hy Triệt mở cửa và nhìn qua đám nô tài đang co rúm người bên ngoài sợ hãi. Ánh mắt Hy Triệt lãnh khốc nhìn qua từng người, bàn tay với ngón tay thon dài lia qua từng người và cuối cùng dừng lại ở một tên tiểu nô tài, có lẽ là người mới.

Người nô tài run rẩy lùi lại, miệng lắp bắp  còn chân thì vô thức lùi lại. Hy Triệt không đáp mà trừng mắt lại nhìn tên tiểu nô. Ánh mắt dọa nạt dường như nói là : ‘Đừng có mà ngoan cố, cứng đầu, còn không mau vào’

Người được chọn bước những bước nặng nề về phía cửa phòng Hy Triệt.

–        Ta có chuyện muốn nói với người vương tử !

Hàn Canh không biết từ đâu xuất hiện, giữ tên tiểu nô tài ấy lại rồi bước tới cạnh Hy Triệt.

—————–

Trong phòng.

Hy Triệt ngồi xuống ghế, nhâm nhi tách trà, ánh mắt không thèm nhìn đến Hàn Canh đang ở trong phòng lấy một lần. Hàn Canh cũng không vì thế mà có biểu hiện khác lạ.

–        Vương tử, chuyện lúc nãy người hỏi thần, thần có câu trả lời rồi….

Hy Triệt ngẩn nhìn Hàn Canh rồi bật cười, cười như một người điên. Có rồi ư, đã có rồi sao ? Có làm chi vào giây phút này. Mọi thứ đã ngã ngũ rồi. Muộn màn rồi !

–        Vương tử, nếu người thật sự rời xa, ta nghĩ ta sẽ tìm người, dù lên đến chân trời ta cũng phải nhất định tìm được người….

–        Hàn Canh ….

Hy Triệt quay sang, trong đôi mắt có lệ. Hàn Canh chớp mắt rồi quay đi. Ngay lập tức, đôi tay gầy gò kia ôm chặt Hàn Canh từ phía sau. Hàn Canh có thể cảm nhận rằng có cái gì đó ươn ướt thấm vào áo. Là nước mắt, vương tử đang khóc…

———————

Tịch nhuốm máu, Hy Triệt trong huyết phục một tay ôm xác của Hàn Canh, một tay giữ thanh kiếm của Hàn Canh trong tay, chắc chắn. Vị tướng quân kia nhìn Hy Triệt, ánh mắt ái ngại…

–        Vương tử… trời sắp tối rồi, chúng ta phải chôn cất Hàn trạng nguyên và hồi cung …

–        …

Hy Triệt im lặng không đáp, lúc này mới ngẩn nhìn vị tướng quân kia. Ánh mắt băng lãnh đến tàn khốc làm người vừa nói lập tức im lặng. Hy Triệt bỏ trốn khỏi cung vì không muốn bị biến thành một con cờ chính trị trong tay phụ hoàng mình. Kế hoạch bất thành, ngược lại còn hại Hàn Canh vì bảo vệ mình mà bỏ mạng.

Dù nói như thế nào, cuối cùng Hy Triệt cũng không chịu dời gót, ngược lại hung hăng như một con thú bị thương. Khi mà tất cả mọi người tách được cả hai ra thì cũng là lúc thanh kiếm của Hàn Canh được Hy Triệt dùng để kết liễu mình.

Hy Triệt ngả xuống, trong thị tuyến lờ mờ hiện ra hai nhân ảnh nơi ngự hoa viên. Thanh y nam nhân đang cố gắng giúp cho huyết y bên cạnh luyện võ….

Thanh kiếm rơi xuống nền đất lạnh, vang lên một tiếng ‘keng’, bờ môi mọng đỏ chỉ mấp mái hai tiếng ‘Hàn Canh’. Hy Triệt cố gắng nhoài người bằng tí hơi sức yếu ớt về phía thanh kiếm…. Cuối cùng, cũng có thể nắm được nó…. Thanh Nguyệt Huyết….

Hết Chương 4

4 responses

  1. Kaka, con kiếm đc chỗ com ùi nàk. Thế sư phụ mún con com ở đây hay 360 ạ?

    Tháng Mười Một 27, 2011 lúc 9:44 sáng

  2. Khửa khửa vậy com bên này và like bên kia nhé.

    Đầu tiên phải bắt pháo ăn mừng vì sự xuất hiện của Nguyệt Huyết. Keke

    Như con đã nói máu của trăng, cái tên đã nói lên tất cả, nó là báo hiệu sự chết chóc. Và không thể phủ nhận rằng NH đã hoàn thành rất tốt “nhiệm vụ” của mình.

    Ở chap này con chưa ấn tượng nhiều về tình iu giữa võ trạng nguyên Hàn Canh và Vương tử Hy Triệt. Có lẽ chap sau tình cảm of cả 2 sẽ đc khắc họa sâu hơn. Tuy vậy, con khá tâm đắc với đoạn kết. Cái chết của Hàn Triệt, đau thì đau thật ấy nhưng vẫn còn may mắn hơn Nguyên Phạm. Dẫu sao dù có chết 2 người vẫn đc ở cạnh nhau. Đó phải chăng đã là hạnh phúc?

    Gần hết chap lờ mờ hiện ra 2 bóng người, quá khứ sẽ đc mở ra? NH có jống như TA 1 thanh kiếm thần sầu, vang danh thiên hạ hay đơn thuần chỉ là 1 thanh kiếm của cố nhân??

    Thật ra so với nhân vật con càng thík 2 thanh kiếm. *nên con mới kì kèo sp cho con NH í hjhj*. Vì v con rất tò mò về xuất xứ of NH. Sp nhanh ra chap mới nhá. Tem con lụm keke. Iu người nhất ~^^

    Tháng Mười Một 27, 2011 lúc 10:32 sáng

    • thứ nhất, con cứ làm gì con muốn, miễn không bơ sư phụ là được *bẹo má con*

      thứ 2, NH có lẽ như con nói, chỉ là 1 thanh kiếm của cố nhân…. nhưng quá trình tìm về cố chủ của NH có lẽ ko hay bằng của TA… NH chỉ là 1 thanh kiếm bình thường, không vang danh thiên hạ cũng như là tài ba, nó chỉ đơn giản là thanh kiếm cũng có đau thương cũng có oán hận… nhưng con người không ai hiểu được…

      p/s: sư phụ viết xong chương tiếp theo rồi, có muốn đọc không? sư phụ post ^^

      Tháng Mười Một 27, 2011 lúc 10:39 sáng

  3. Cái này là … quá khứ phải hok ạ , cỡ mấy ngàn năm trước giống Nguyên – Phạm ấy .
    Vương Tử – Trạng Nguyên * cười mỉm chi * . Con nghĩ lúc Triệt hỏi , Canh chưa kíp trả lời 1 phần là do thân phận mỗi người , có lẽ bác Canh ko muốn trèo cao .
    Bên kia là tự thiêu , bên này là chết cùng nhau . Nhưng xem ra bên này vẫn hạnh phúc hơn -.- . Con tưởng Nguyên rèn hết cả 2 thanh , hóa ra 1 thanh là của bác Canh trước rồi .
    1 thanh là ma kiếm , 1 thanh là bình thường nhưng thanh nào cũng chứa tình yêu & oán hận . Hay * vỗ đùi *
    Con nghĩ sp nên chuyển snag viết cổ trang đi ạ , ko thôi lại uổng phí ” nhân tài ” , kkk

    Tháng Mười Một 27, 2011 lúc 1:08 chiều

Cùng nhặt lá

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s