Ngủ thật say trong thế giới … Bướm … Bay | Sleeping in the World of the Flying Buterfly

Gallery

[T]Tình Kiếm [Shortfic | HanChul, SiBum][5]

Chương

5.

Ta tên là Nguyệt Huyết, là một thanh kiếm ….

Chủ nhân của ta từ bao đời này chính là Hàn gia, nhưng mà đến Hàn gia đời thứ bao nhiêu, ta cũng chẳng nhờ nữa, ta đã bị thất lạc. Và câu chuyện dưới này là câu chuyện kể về quá trình ta tìm về với chủ nhân đích thực của mình.

_o0o_

Ta năm đó nhìn người nam y màu máu mà rất muốn bật khóc, nhưng mà không thể chỉ là vì ta là một thanh kiếm. Người ta nói là đồ vật vốn không có cảm xúc là hoàn toàn sai lầm. Chúng ta có cảm xúc đấy nhưng mà vì các người không biết được thôi. Nói trắng ra là các người không luyện được đến cái trình người  và kiếm hợp nhất tâm linh.

Nói thế có hơi nực cười nhưng hai người duy nhất có thể hiểu được ta, một là chủ nhân ta kính trọng nhất, đã chết từ ngàn năm trước, một còn lại thì lại là người mà ta gắn bó suốt cả ngàn năm. Người đó chính là người chủ nhân ta yêu nhất, Kim Hy Triệt vương tử.

—————————

Hy Triệt vương tử thích màu máu cho nên vương tử ấy hay mặt xiêm y màu huyết. Vương tử ấy xinh như một người con gái. Làn da trắng, mái tóc đen dài tung bay trong gió cùng với xiêm phục màu đỏ… vương tử thật sự rất xinh đẹp. Người ta cũng nói :

‘Nữ nhân xinh đẹp là Khuynh Thành

Nam nhân xinh đẹp là Bi Kịch.’ (*)

Quả chưa bao giờ sai cả ! Chính vì quá xinh đẹp mà vương tử phải chuốc lấy ‘bi kịch’ cho chính mình và còn liên lụy đến cả chủ nhân của ta nữa.

————–

 Năm đó, chủ nhân ta đỗ Võ Trạng nguyên, tình cờ khi đi dạo trong hoa viên đã ra tay cứu một nữ nhân (là chủ nhân ta cho như thế) đang sắp bị làm nhục mà không biết rằng người ‘nữ nhân ấy’ chính là vương tử đang được hoàng thượng sủng ái nhất hiện nay. Không lâu sau, chủ nhân dọn đến phủ của vương tử, trở thành thị vệ riêng của vương tử và dần dần chủ nhân ta càng lúc càng tiến sâu hơn vào khổ nạn.

Ngày ở cạnh vương tử, làm theo những gì vương tử bảo, đêm đêm cùng vương tử ngắm trăng đàm đạo và uống rượu ngâm thơ. Có lẽ chủ nhân ta không biết nhưng ta thì lại thấy rõ rằng người đang dần có tình cảm với vị vương tử xinh đẹp đó.

————–

Có lẽ chủ nhân không biết, có những lúc người không mang theo ta, vương tử đã lén vào phòng người và đến cạnh ta. Vương tử ghét ta, thậm chí là hận ta vì ta được ở cạnh chủ nhân nhiều hơn vương tử. Vương tử đã nhiều lần tìm cách đem ta về phòng mình, nhưng cuối cùng vương tử lại không làm như thế. Bàn tay cầm ta lên rồi, mang ta ra tới cửa rồi nhưng cuối cùng lại quay lại để ta lại vị trí cũ trong phòng và nhẹ nhàng đóng cửa rời đi.

Ta lúc ấy hoàn toàn không biết là người này hay chính xác là bàn tay này sẽ luôn giữ chặt lấy ta suốt cả ngàn năm dài. Ta lúc ấy trong lòng chỉ hận người vương tử ấy….

—————-

Hy Triệt vương tử bắt chủ nhân phải tập kiếm cho mình, một hai bắt chủ nhân phải cho vương tử chạm vào ta. Ta ghét cái bàn tay đó, cái bàn tay không có một tí lực khi chạm vào ta. Thật là một con người yếu đuối. Trong ta mà nói, nam nhân yếu đuối là vô dụng ! Ta đã sai lầm từ khi ấy , nhận định quá vội vàng…

Vương tử nắm lấy ta, múa vài đường thì loạng choạng té, khi thì lại tung chưởng sai, còn chủ nhân ta thì chỉ có mỗi việc là nắm lấy tay vương tử, giúp người giữ kiếm và múa. Ta thấy thực nực cười…

–        Hàn Canh, ta hỏi ngươi sao lại đặt tên thanh kiếm này là Nguyệt Huyết ? – vương tử ngồi nghĩ, ánh mắt nhìn ta đầy thù hận khi thấy chủ nhân lau chùi ta

–        Là vì thanh kiếm này được ra đời trong một đêm trăng và khi nó ra đời, chính nãi nãi ta đã dùng nó lấy mạng gia gia ta !

–        Một thanh kiếm bất tường ! – vương tử bĩu môi. Ta khinh, ta muốn ta mang cái lai lịch đó ư ?  – Kiếm đều bất tường như nhau hết !

–        Chưa hẳn đâu vương tử à ! – chủ nhân tay lau chùi ta, ánh mắt buồn bã. – Nó không muốn như thế đâu. Người đừng nghĩ là đồ vật không có linh hồn nhé, nó có đấy !

Vương tử bĩu môi không nói, tỏ ý khinh thường ta, ta cũng khinh ra lại. Ta ghét người vận huyết y đó, ta nhất định sẽ không bao giờ cho người đó chạm vào ta nữa. Quả nhiên, sau lần đó, vương tử không bao giờ đụng đến ta nữa. Ta vui mừng, rất vui mừng là khác.

——————-

Mọi chuyện cứ nhẹ nhàng mà trôi, cho tới một đêm rằm, vương tử và chủ nhân của ta cùng nhau uống rượu. Trong hàm ý của vương tử, ta thấy rằng vương tử có tình cảm với chủ nhân ta. Suốt đêm đó, chủ nhân ta không có biểu tình ra mặt cho nên ta không biết được chủ nhân ta đang suy nghĩ gì. Kể cả khi đã say về phòng, chủ nhân cũng lập tức ngủ ngay.

Không lâu sau, ta thấy bóng của vương tử in lên màn cửa và nghe một tiếng mở cửa, vương tử trong bộ huyết y thường ngày bước vào, tiến về phía giường của chủ nhân.

Ngươi muốn làm gì ? Ta không cho ngươi chạm vào chủ nhân của ta !

Ta gần như muốn hét lên.

Chủ nhân, người tỉnh lại đi, chủ nhân !

Chủ nhân không nghe ta, chủ nhân đang say giấc vì rượu, chủ nhân không nghe ta kìa. Không được chủ nhân như thế thì nguy mất, nhưng quá muộn rồi. Đôi môi kia đã dán vào môi chủ nhân và bắt đầu nụ hôn của mình.

——————————

  Vài ngày sau rằm, vương tử quả nhiên né tránh chủ nhân ta, không còn những ngày ngồi trong đình cùng chủ nhân ngăm thơ hay bắt chủ nhân luyện kiếm. Ta cũng chỉ biết nằm im trong chuôi ngáp ngắn ngáp dài, chán nản.

Một ngày nọ, khi chủ nhân đang lao chùi ta, vương tử đến và rủ chủ nhân đi cưỡi ngựa. Chủ nhân nhìn vương tử, ta cũng thế và ta phát hiện rằng trong mắt vương tử có tâm sự. Chủ nhân cho ta vào chuôi rồi đứng dậy, người đồng ý.

Chủ nhân cởi ngựa đi bên cạnh vương tử, im lặng rất lâu. Ta biết là chủ nhân rất sảng khoái vì lâu rồi người mới được cảm giác hít thở khí trời như thế này. Cuộc sống ngột ngạt tranh giành quyền lực nơi cung cấm đó, chủ nhân thật sự không thích. Thứ mà chủ nhân cần là tự do tự tại nơi giang hồ, làm một lãng khách mà thôi…

Vương tử bất ngờ hỏi chủ nhân làm chủ nhân không khỏi kinh ngạc. Vương tử có tâm sự mà, ta chắn chắc vương tử có tâm sự mà. Chủ nhân, người an ủi đi.

Ta không thích người này, nhưng cũng không thể nói là ghét hoàn toàn, ta hiểu ý chủ nhân mình : người ở cạnh vua, thân bất vô kỉ. Vương tử từ nhỏ đã cô độc, là cái gai trong mắt của toàn người trong cung, đặc biệt là mấy vị phi tần có thái tử.

Cái đám đàn bà tranh giành sủng hạnh và quyền lực đó, suốt ngày châm chích vương tử, còn hơn cả hổ đói rình mồi. Vương tử sau cùng cũng không tránh khỏi bi kịch. Bị đem lên làm con chốt trong ván cờ chính trị của hoàng thượng.

Cái tên ‘vô sĩ’ chỉ  tí đã làm nhục vương tử… vương tử bị hoàng thượng ép phải lấy hắn, bị gã đi xa. Vương tử hoàn toàn không muốn như thế. Ta cuối cùng đã hiểu khi mà vương tử và chủ nhân trong phòng nói chuyện.

Cái ôm của vương tử dành cho chủ nhân ta khi đó, nụ hôn của chủ nhân ta khi đó, ta sao cùng đã hiểu rõ tất cả.

—————–

Chủ nhân cuối cùng bị vạn kiếm xuyên tim mà chết, chủ nhân sau cùng cũng không bảo vệ được vương tử. Thi thể thanh y ngả xuống, ta đã gào to lên : ‘Chủ nhân đừng buông ta’, vô ít, chủ nhân đã buông ta ra. Ta gào thét, gào to tên chủ nhân nhưng người ta không nghe tiếng ta, người ta chỉ nghe tiếng vương tử và thấy vương tử chạy tới ôm thi thể chủ nhân vào lòng. Còn ta, đừng bỏ quên ta chứ ?

Lời kêu gào của ta cuối cùng cũng có đã thấu đến vương tử, người vươn tay cầm ta. Lúc ấy, bàn tay vương tử lãnh cóng. Lạnh cứ như là băng tuyết ngàn năm. Rất lâu vương tử đã ôm nắm lấy ta và ôm chặt chủ nhân ta….

————-

Lần thứ 2 ta uống máu một người tốt, lại cái cảm giác đáng sợ đó, cái cảm giác giống như là ta đã cảm nhận ở đời trước. Sau cùng ta vẫn là một thanh kiếm không thoát được khỏi khỏi cái đạo lý : kiếm là giết người, và người này lại là một người mà chủ nhân của ta yêu.

Vương tử, dùng ta kết liễu mình chỉ để mong rằng có thể được ở cạnh chủ nhân ta. Cuối cùng, họ vẫn bỏ ta ở lại.

————

Nhát kiếm đó không trúng động mạch ở cổ cho nên chỉ làm vương tử mất máu, bọn người kia không biết nên quyết định đem vương tử an táng, cấp báo tin tức về triều đình là vương tử nguyên sinh theo Hàn trạng nguyên. Thật nực cười, thật nực cười mà.

—————

Vương tử quay lại nhìn ta đang nằm bơ vơ trong quan tài…

Cầm ta đi, vương tử, ta xin người cho ta đi theo người đi…. đừng để ta ở lại trong này… làm ơn…

Vương tử cúi người, cầm lấy ta rồi ôm ta thật chặt vào lòng. Nước mắt của người chảy dài trên chuôi kiếm. Ta bây giờ chính thức xem người là chủ nhân của ta, Hy Triệt vương tử.

Hết chương 5.

2 responses

  1. Tem, tem, tem, haha, tem of con *chứ sao nữa, canh nãy giờ*.

    Sau phút hưng phấn vì xé tem thì… WHAT? Gì vậy sư phụ. Người thật là nhẫn tâm a. Tại sao, tại sao? Đến kuối kùng 2 người vẫn âm dương cách biệt. Huhu, con đã tưởng….vậy mà.

    Cái cách mở truyện của người làm con liên tưởng đến Huyết Vi (Thính Tuyết lâu hệ liệt) của Thương Nguyệt. Dù v phog cách của người vẫn rất rõ ràng, có lẽ sự trùng hợp đó là vì sp quá tâm đắc với tphẩm đó.

    NH lai lịch tuy k đau thương như TA nhưng như v con cũng đã mãn nguyện rồi.

    À, con thík đoạn Triệt hôn lén Canh nhá. Roman phải biết.

    Tháng Mười Một 27, 2011 lúc 12:08 chiều

  2. Phong bì * nhét túi *
    Kiếm tự kể chuyện mình , có ý nghĩa ah~
    Hưm , túm lại là Triệt chưa chết nhưng vì mấy người kia nghĩ là đã chết rồi , cho nên mang đi chôn . Chắc chung vs Canh sp nhỉ ?
    Nếu vậy thì con nghĩ người cứu Triệt ra khỏi đấy là Lợi Đặc , rồi 2 người lại làm hồi sinh lại Phạm .
    Chap này cũng không khác chap 4 là mấy nên … Ngóng Chap 6 của sp ạ ^^
    P/S : Đang lụi cụi comt thì ngó sang bên phải thấy cái mặt của bác Canh >.< . * nói ko nên lời *

    Tháng Mười Một 27, 2011 lúc 1:24 chiều

Cùng nhặt lá

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s