Ngủ thật say trong thế giới … Bướm … Bay | Sleeping in the World of the Flying Buterfly

Gallery

[T]Tình Kiếm[Shortfic | HanChul, SiBum][11]

Chương

11.

Link.

Hai đạo nhân, một người tóc đen buộc thành một chổm phía sau và một người có đôi mắt một mí, nhìn nhau, trao đổi trong im lặng. Phía chân trời, tịch dương đang dần nhuốm màu tang tóc. Hai đạo nhân nhìn nhau, rồi gật đầu. Người tóc buộc dáng người mảnh khảnh chỉ tay về phía xa. Người mắt híp chỉ nói là đã hiểu.

Tối.

Thật ra là hai người đó cùng với nhau sẽ đi đào mộ người khác trong đêm khuya. Một công việc lén lút đêm khuya.

–        Tiểu Nhân, gần xong chưa? – người tóc buộc hỏi lại người đang hì hục bên dưới.

–        Đặc ca à, gần rồi! – người được gọi là Nhân mồ hôi nhễ nhại, mỉm cười với người bên trên.

Chỉ một lát sau, xẻng đã chạm đến lớp gỗ của chiếc quan tài. Người đào mộ nhanh chóng vứt cây xẻng chạy lên đứng cạnh người kia.

–        Đặc ca à, nó kìa!

–        Cường Nhân, để cho huynh !

Nói rồi, người buộc đuôi tóc bước lên, thi triển công phu của mình. Ngay lập tức chỉ nghe một tiếng nổ rền vang, chiếc nắp quan tài bật lên và ngay chính lúc ấy, một bàn tay nhợt nhạt trắng toát từ từ đưa lên thành quan tài. Một bàn tay , rồi thêm một bàn tay bên kia nữa và người trong quan tài từ từ ngồi dậy. Màu đỏ của y phục và máu hòa làm một, người trong quan tài khó khăn ngồi dậy, đưa mắt nhìn trân trối hai người đang đứng không xa đó. Một bạch y và một thanh y.

–        Tham kiến vương tử ! – người mặc bạch y quỳ phục xuống, tay kéo người đệ đệ của mình. – Cường Nhân còn không mau quỳ xuống hành lễ…

–        Tham…

Lời còn chưa nói hết, đã bị người bước chân từ quỷ môn quan kia chặn lại. Người trong quan tài cố bước ra khỏi đó, nhưng sau đó lại nhìn vào trong, đưa tay cầm thanh kiếm lên.

–        Miễn lễ, sao này đừng gọi ta là vương tử, kẻ đó đã chết rồi. Người đứng trước mặt các người bây giờ tên là Hy Triệt.

–        Thần là Lợi Đặc, còn đây là sư đệ của thần Cường Nhân.

Hy Triệt không đáp, quay sang nhìn thanh kiếm bên dưới, suy nghĩ gì đó trong đầu rồi cúi người xuống ôm thanh kiếm, vuốt ve nó.

———————–

Lưỡi kiếm lạnh lẽo kề trên cổ của Hy Triệt, Lợi Đặc nhìn người trước mặt mình buông ra lời nói, không cảm xúc. Mặc cho lưỡi kiếm ngày một cứa sâu hơn vào da thịt mình, Hy Triệt vẫn ngoan cố cầm chặt lọ linh đơn trong tay.

–        Đưa cho ta ! – Lợi Đặc gằn mạnh từng chữ.

–        Không ! ta lấy nó đi cứu cậu ấy ! ta không đưa cho ngươi…

–        Thật sự là muốn cứu người lắm sao ? – Lợi Đặc hỏi, thanh kiếm buông khỏi cổ của Hy Triệt. Dường như chính mình cũng đã có một quyết định.

–        Ta thật muốn cứu cậu ta, Đặc nhi, cậu ta rất tội và rất giống ta ngày trước…

–        Giống ? – Lợi Đặc ngạc nhiên hỏi lại. Trong lời nói chứa đựng sự tò mò.

–        Là vì quá yêu một người mà không nghĩ đến hậu quả sau này phải gánh lấy…

Lợi Đặc trầm ngâm không nói gì, ánh mắt tựa hồ như có một tí gợn sóng trong đó. Rất lâu sau, Lợi Đặc mới lên tiếng.

–        Triệt, ngươi về đi. Ta có cách, ta hứa sẽ cố hết sức cứu cậu ta.

Sau đó, Lợi Đặc ra ý tiễn người, Hy Triệt định nói gì nữa nhưng khi nhìn thấy Lợi Đặc đã tỏ thái độ ra mặt thì cũng li khai nhanh chóng.

——————–

Lò rèn.

Lợi Đặc đi quanh quẩn rồi thở dài, dừng lại và bắt đầu niệm chú. Không lâu sau một hình bóng trắng từ trong lò rèn bay lên, trên tay là thanh kiếm. Lợi Đặc ngẩn nhìn âm hồn đó, lắc đầu, hít sâu vào một hơi rồi thở ra.

–        Khởi Phạm, chào mừng ngươi hồi sinh !

Hồn ma đó không nói gì, nét mặt lạnh như tiền nhìn người vừa cứu sống mình, đầy oán khí.

–        Cứu tôi làm gì ?

–        Tôi không muốn cứu cậu, nhưng là vì có người van xin tôi cứu cậu cho nên…

–        Là ai ?

–        Kim Hy Triệt !

Hồn ma không đáp mà quay sang nhìn khung cảnh xung quanh, trong đáy mắt chất chứa đầy ưu phiền. Lợi Đặc không nói gì, chỉ im lặng đợi chờ bạch y . Hồn ma sau đó, mỉm cười nhìn Lợi Đặc, nước mắt rời khỏi mi mắt.

–        Ân công !

–        Ta sẽ tìm cách giúp ngươi có lại thân xác, nhưng trong khoảng thời gian đó, hãy tạm ở trong thanh kiếm này được không ?

–        Tùy ân công sắp xếp !

——————-

Lợi Đặc lẫn Hy Triệt không ngờ rằng, việc cứu Khởi Phạm khi ấy là một sai lầm sau này.

Cường Nhân biết được nên ngày nào cũng ôm thanh Tuyết Ảnh kiếm bên mình, chăm chỉ luyện tập võ công. Nếu thật sự là vì muốn bảo vệ mình thì đã không dẫn đến cục diện như hôm nay. Cường Nhân lén lút đem Tuyết Ảnh ra giang hồ tỷ thí, phân cao thấp.

Khi Lợi Đặc biết được sự thật này, điều đầu tiên là cả hai có một trận cãi nhau kịch liệt và lần đầu tiên, Cường Nhân đánh Lợi Đặc. Lần đầu tiên, Cường Nhân làm Lợi Đặc bị thương. Hy Triệt và hồn ma của Khởi Phạm nhìn thấy, nhưng cơ hồ Hy Triệt là có đủ sức để ngăn cản được Cường Nhân, còn Khởi Phạm, bản thân chỉ là một hồn ma vất vưởng.

Lợi Đặc nhìn Cường Nhân rồi ngất đi. Ngay lập tức Hy Triệt lao tới cho Cường Nhân một trận và tịch thu thanh Tuyết Ảnh. Cường Nhân khi thấy mình vừa làm tổn hại huynh của mình thì vội vã lao tới, vứt thanh Tuyết Ảnh qua một bên. Nhưng đã bị Hy Triệt và hồn ma của Khởi Phạm chặn lại.

——————

Tối hôm đó.

Khi mà Hy Triệt đã rời khỏi phòng của Lợi Đặc, đem theo thanh Tuyết Ảnh bên mình, Cường Nhân nhanh chóng đi vào phòng, bước đến cạnh giường mà quỳ xuống, nức nở.

–        Đặc huynh, đệ biết lỗi rồi, huynh tha lỗi cho đệ ! – Cường Nhân nắm lấy bàn tay gầy của Lợi Đặc, khóc nức nở.

Phía bên ngoài, qua cửa sổ khép hờ, Hy Triệt và Khởi Phạm thở ra, nở một nụ cười. Trong lòng họ cứ cho là Cường Nhân sẽ biết lỗi và sẽ không tái phạm nữa. Tuy nhiên, trái với mong ước của họ, Cường Nhân lại chứng nào tật nấy.

————–

–        Lợi Đặc ca ! – Khởi Phạm nhìn Lợi Đặc, gọi khẽ.

–        Phạm nhi, có gì sao ? – Lợi Đặc khẽ trở mình, nhìn cái bóng trắng lơ lững trước giường mình.

–        Huynh có thể giúp đệ tái tạo lại thân xác này không ? – Khởi Phạm nhìn Lợi Đặc, rồi quay đi. – Đệ muốn gặp lại…

Lời thốt ra chưa hết, quả nhiên Lợi Đặc đã không khỏi bất ngờ, hỏi lại. Đôi mắt trong chớp nhẹ một cái, Lợi Đặc dồn sức vào hai cánh tay ngồi dậy.

–        Tại sao  lại muốn tìm kẻ đã làm đệ phải tự thêu à ? – Lợi Đặc khó chịu.

–        Thủy Nguyên không như thế ! – Khởi Phạm nói, gần như là quát Lợi Đặc, nhưng khi nhìn vào ánh mắt của Lợi Đặc, Khởi Phạm lại thu người, gật đầu xác nhận.

–        Ngốc ! – Lợi Đặc chửi yêu Khởi Phạm, bàn tay giơ lên phía thanh Tuyết Ảnh kiếm đang treo trong phòng.

–        Chúng ta rời khỏi đây nhé. – Lợi Đặc nhìn thanh kiếm, thở ra. – Cường Nhân thế nào cũng sẽ tái phạm lần nữa cho nên….

–        Huynh sẽ giúp đệ chứ ? – Khởi Phạm hỏi lại, nhìn Lợi Đặc chờ đợi.

–        Huynh sẽ giúp đệ !

—————————

Lợi Đặc tay ôm Tuyết Ảnh, ánh mắt nhìn về Cường Nhân đang ngủ trên giường, chầm chậm quay ra. Tuy nhiên, huyết y đã nhanh chân chặn Lợi Đặc lại. Mục quang lãnh khốc, huyết y nhìn người đang ngủ trong kia rồi nhìn lại Lợi Đặc, đã phát hiện ra thanh Tuyết Ảnh.

–        Ngươi đi đâu ? – Hy Triệt hỏi, mắt không rời thanh Tuyết Ảnh.

–        Người biết mà còn hỏi. – ánh mắt của Lợi Đặc nhìn Hy Triệt lộ ra nỗi buồn.

–        Ngươi muốn đem Tuyết Ảnh đi thật sao ? – Hy Triệt nhẹ nhàng hỏi lại, vòng ra đi về phía Cường Nhân đang say rượi. – Ngươi nhẫn tâm bỏ đệ đệ và cũng là người ngươi yêu lại sao ?

Quả nhiên Lợi Đặc im lặng, bản thân là thật không phải không biết nói gì mà thật không biết nên nói như thế nào. Cường Nhân, Lợi Đặc vốn dĩ không muốn bỏ lại nhưng Cường Nhân đã làm gì nào. Ngay cả chính Cường Nhân cần biết rằng mình đã phạm sai lầm gì mà.

Hy Triệt quay sang nhìn Lợi Đặc sau khi vuốt một đường dài dọc theo gò má của Cường Nhân. Đôi mắt có vương tí nước.

–        Đi nhanh đi, trước khi ta đổi ý ! – lời nói của Hy Triệt quả nhiên làm Lợi Đặc không khỏi ngạc nhiên.

–        Hy… – Lợi Đặc lắp bắp, định nói với Hy Triệt gì đó

–        ĐI NHANH ĐI ! – Hy Triệt hét lớn, đôi mắt trừng lên nhìn Lợi Đặc.

Lợi Đặc nhìn thấy Hy Triệt như vậy, vội vã ôm lấy Tuyết Ảnh bỏ đi. Còn lại một mình trong phòng, Hy Triệt bước đến, ánh mắt khẽ chớp cho lệ vương trong mắt rơi ra.

–        Người đó đã đi rồi, Cường Nhân !

Cường Nhân mi mắt chớp chớp như là hiểu ý của Hy Triệt.

——————-

Sau khi rời khỏi Cường Nhân, Lợi Đặc đã tìm mọi cách hồi sinh cho Khởi Phạm và kết quả là thành công một nữa. Khởi Phạm có lại thân xác của chính mình tuy nhiên thân xác ấy lại không đủ linh khí để duy trì linh hồn Khởi Phạm. Lợi Đặc vì giúp Khởi Phạm mà mái tóc đen của mình đã biến thành màu trắng chỉ trong một đêm.

Sau cùng cũng tìm được cách giúp Khởi Phạm, nhưng dù là thượng sách nhưng cũng vẫn có hạn chế. Khởi Phạm cuối cùng có thể có được thân xác nhưng lại phải sống nương nhờ vào thanh kiếm vì thân xác đó không ổn định. Để Khởi Phạm có thể có được thân xác đó, Lợi Đặc đã vẻ nên kí hiệu trên người Khởi Phạm, kí hiệu đó chính là họa tiết trên thanh kiếm, chỉ cần kiếm không bị nhấc lên thì Phạm sẽ không biến mất hay chính xác là sẽ không trở thành linh hồn bị nhốt trong kiếm.

Khi yểm xong bùa chú trên kiếm và người Khởi Phạm, Lợi Đặc mím chặt môi cắm thanh Tuyết ảnh xuống gò đất.

——————–

Cả ngàn năm trôi qua. Một ngày nọ, Khởi Phạm đến trước mặt Lợi Đặc, ánh mắt buồn bã.

–        Đệ muốn rời đi phải không ?

Đáp lại là cái gật đầu của Khởi Phạm. Lợi Đặc không nói gì, mỉm cười nhìn bạch bào trước mắt mình, gật đầu. Hành động chậm chạp như một người già. Đúng  thôi, Lợi Đặc năm nay đã hơn ngàn tuổi !

–        Phạm nhi… – khi nhìn thấy Khởi Phạm ôm tay nải ra cửa, Lợi Đặc không hiểu sao lại lên tiếng gọi lại. Khi Khởi Phạm quay lại, Lợi Đặc bất chợt gật đầu. – Bảo trọng !

Bạch bào Khởi Phạm không đáp mà gật đầu, trên mi mắt có ngân. Ngay khi bước ra khỏi cửa, Khởi Phạm quỳ xuống, dập đầu ba cái rồi nhanh chóng rời đi. Phía trong này, Lợi Đặc cũng nước mắt giọt ngắn, giọt dài.

——————-

Huyết y kiêu sa nhìn Lợi Đặc, thái độ ra chiều mỉa mai còn ánh mắt lại chứa đầy cảm thông. Lợi Đặc khó khăn bật ra một nụ cười, nhìn huyết y đang nghịch ngợm.

–        Vương tử ! – Lợi Đặc chậm rãi. Lời nói vừa rời môi thì bị người kia ném cho một cái tách trà trên bàn. –  Được rồi, không gọi người là vương tử nữa, Hy Triệt !

–        Biết thế tốt ! – huyết y mỉm cười hài lòng.

–        Ta nhờ một chuyện được không ? – cuối cùng Lợi Đặc cũng đi thẳng vào vấn đề.

–        Chuyện gì ? – huyết y lập tức đanh mặt lại, đôi mắt chuyển ngay biểu cảm.

–        Bảo vệ Khởi Phạm !

———————

Ngày mà nhìn thấy Thủy Nguyên, Lợi Đặc đã biết rằng cuối cùng vẫn không thể ngăn được quyết định của Khởi Phạm, nếu không ngăn được thì chỉ có thể tác hợp. Chính bản thân cũng không muốn mất nhưng vì đó là lựa chọn của Khởi Phạm, Lợi Đặc chấp nhận buông tay.

–        Đừng bao giờ buông kiếm ra, trừ phi là ngươi chết !

Khi hắn và Khởi Phạm đã ở cạnh nhau, lời nói ấy vẫn một lần nữa vang vọng trong đầu của Lợi Đặc. Cuối cùng, Lợi Đặc đi lại góc nhà, cầm lấy thanh sáo trúc của Khởi Phạm, bàn tay vuốt ve qua một lướt rồi mỉm cười ngây ngô.

–       Khởi Phạm ! mừng cho đệ !

Hình ảnh bạch bào màu trắng mỉm cười phảng phất trong đầu, Lợi Đặc đưa cây sáo áp vào mặt mình, nước mắt lại chảy ra.

–        Sư huynh !

Lợi Đặc giật mình, tiếng nói này hình như là đã lâu lắm rồi Lợi Đặc chưa được nghe. Thanh âm truyền cảm và ấm áp của con người này.

–        Sư huynh !

Không đợi thêm nữa, Lợi Đặc xoay người, thanh sáo trong tay rơi xuống sàn. Giọt nước mắt cuối cùng cũng rơi ra. Tất cả mọi thứ được đè nén từ ngàn năm trước vỡ òa như nước…

–        Tiểu Nhân !

–        Sư huynh !

Hy Triệt đứng bên ngoài, đôi môi hồng mấp mái gì đó.

2 responses

  1. Con đặt gạch đây nhá. Mai com ~^^. Sư phụ ngủ ngon ạ và mơ đẹp nhé!

    Tháng Mười Hai 13, 2011 lúc 8:48 chiều

Cùng nhặt lá

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s