Ngủ thật say trong thế giới … Bướm … Bay | Sleeping in the World of the Flying Buterfly

Gallery

[T] Tình Kiếm [Shortfic | HanChul, SiBum][12]

Chương

12.

                                                                             Hoàn lệ            

‘Nhân từ với kẻ thù chính là tàn nhẫn với bản thân’

Huynh ấy đã nói với tôi như thế vào một ngày nào đó mà tôi cũng chẳng có nhớ nữa chỉ nhớ là chính vì câu nói đó mà tôi và huynh ấy đã đau khổ suốt cả ngàn năm dài. Tôi đả thương huynh ấy, người mà tôi kính trọng nhất, người mà vì tôi đã giết chết sư phụ của chúng tôi, người mà vì tôi ngay cả danh dự và nhân phẩm của mình cùng bán rẻ….

Tôi, Cường Nhân, cả đời này lại không thể nào trả được những món nợ mà mình nợ huynh ấy. Sư huynh, đệ xin lỗi.

———-

Sư huynh tôi tên Lợi Đặc. Cốt cách không phải là phàm nhân. Huynh ấy thích màu trắng cho nên xiêm y bao giờ cũng chỉ là một màu trắng. Tôi và sư phụ mỗi lần nhìn huynh ấy lúc nào cũng thở dài. Sư phụ nói: ‘một người thoát tục như thế…’.

Tôi chưa bao giờ hiểu được dụng ý sâu xa của sư phụ cũng như là cũng chẳng muốn hiểu làm gì vì tôi cho rằng mình hiểu, nhưng thật ra là tôi hoàn toàn không hiểu huynh ấy gì cả. Sau này , khi huynh ấy rời xa tôi, tôi mới thật sự biết được mình đã làm gì.

————–

Năm đó, sư phụ nhân lúc tôi không có nhà mà cưỡng bức huynh ấy, làm huynh ấy xấu hổ mà thu mình vào một góc. Tôi từ trấn trở về tìm cả ngày mới thấy huynh ấy ngất trong Tàng thư viện, thân thể đầy những viết bầm tím. Tới lúc huynh ấy tỉnh lại, tôi hỏi thế nào, cũng không trả lời tôi mà chỉ thu mình vào góc mà khóc.

Bàn tay tôi giơ đến, huynh ấy ngay lập tức hất ra và phẫn uất hét lên, như thể bàn tay tôi rất nhơ bẩn. Bàn tay chúng tôi thật là nhơ bẩn mà ! Tại vì chúng tôi không biết mà thôi, bàn tay của tất cả chúng tôi đều nhơ bẩn như nhau.

–        Sư huynh, là đệ đây! Huynh sao vậy ?

–        Tránh ra, đừng đến gần, đừng chạm vào …… aaaaaaaaaaaaaaa.. tránh ra.

Huynh ấy hét. Hét cho đã rồi lại xoay người, tiện tay ném tất cả mọi thứ có trong tầm tay về phía tôi. Tôi kinh ngạc rồi sao đó né tránh bất đầu tiến tới, bàn tay tôi nắm chặt lấy tay huynh ấy và giữ chặt huynh ấy, tôi kề mặt mình sát với huynh ấy hét to.

–        LỢI ĐẶC, HUYNH LÀM SAO VẬY ?

Lúc bây giờ, huynh ấy nhìn tôi và bật khóc, vòng đôi tay gầy gò ra ôm lấy tôi.

–        Tiểu Nhân !

——————-

Một ngày nọ, tôi có chuyện rời khỏi núi. Đi nữa đường phát hiện rằng mình quên mang theo một thứ nên quay về lấy, ai ngờ khi quay về lại biết được một bí mật. Chính là sự phụ, chính ông ta đã làm huynh ấy ra như thế. Tôi khi ấy biết được, bàn tay bên trong ống tay áo thu thành nắm đấm. Đê tiện ! Lão ta.. tôi phải làm gì đó trả thù cho sư huynh. Tôi đã nhũ như vậy và nhanh chóng li khai.

Tối hôm đó, máu nhuộm đầy trong nơi của chúng tôi ở. Chính huynh ấy đã tự kết liễu kẻ hại đời mình, nhưng bản thân huynh ấy khi làm như vậy thì lại bật khóc. Là bản thân, là quá khứ vốn không thể gột rửa cho sạch được nên đành đau khổ mà ôm mọi thứ vào mình.

Khi thanh kiếm trong tay huynh ấy rời xuống, tôi mới biết rằng chúng tôi vừa làm gì. Là đại nghịch bất đạo, chúng tôi cùng nhau giết chết sư phụ của mình, đó không phải là đại nghịch bất đạo thế là gì ?

–        Sư huynh !

Sư huynh buông kiếm lùi lại rồi lại gào to lên :  ‘Ta giết được lão rồi !’. Trong mắt huynh ấy, nước đã rơi ra. Tôi nên làm gì đây, đôi chân cứ như mọc rễ cắm xuống đất, chỉ có thể nhìn huynh ấy khóc mà không làm gì ư ?

Tôi chẳng làm gì lần đó cả, chỉ đứng nhìn huynh ấy ôm cả cơ thể mình run lên bần bật mà thôi. Tôi thật là một sư đệ ‘tốt’.

——————

Chúng tôi sau đó thêu xác sư phụ rồi chôn xuống đất, không có đóng cọc, dựng bia mộ hay là làm gì hết, chỉ là đơn giản chôn xuống, xem như là chôn đi quá khứ của hai người. Sau đó, chúng tôi rời đi và hạ quyết tâm là sẽ không quay lại. Tuy nhiên, người tính lại không bằng trời tính ; chúng tôi đã phải quay lại đó vì một người mang tên là Hy Triệt.

——————–

Hy Triệt bản thân là một vương tử xinh đẹp. Một nét đẹp giống như sư huynh vậy, nhưng nếu sư huynh là thanh cao thoát tục thì Hy Triệt lại là cao sang quý tộc. Từ lúc Hy Triệt cùng chúng tôi trở về, sư huynh và Hy Triệt quấn lấy nhau, còn tôi thì lại đam mê với thanh Nguyệt Huyết kiếm bên cạnh Hy Triệt.

Tôi biết bản thân Hy Triệt vốn không thích tôi chạm vào thanh kiếm đó, nhưng tôi vẫn cứ thích chọc cái tên vương tử hết thời ấy. Không hiểu sao, tôi cứ cảm thấy mỗi khi hắn rượt tôi chạy vòng quanh sân, miệng cứ gào to tên tôi và đòi lại thanh Nguyệt Huyết, tôi lại thấy vui đến như vậy. Những khoảnh khắc ấy, tôi thoáng thấy nụ cười, cùng cái lúm đồng tiền trên má của huynh ấy.

Hy Triệt à, thành thật xin lỗi !

——————

Cuộc sống vui vẻ của chúng tôi cứ thế mà trôi qua, mãi cho tới một ngày, Hy Triệt xuống nói và thông báo cho huynh ấy một tin, Hy Triệt muốn huynh ấy đi hồi sinh cho một người. Nói ra có lẽ hơi buồn cười, Hy Triệt nhìn thấy một bạch bào cao quý ôm một thanh kiếm nhảy xuống biển lửa và nảy sinh lòng trắc ẩn.

–        Ta không cứu !

Huynh ấy lạnh lùng nói ba ba tiếng ấy, rồi đặt đũa xuống, bỏ đi. Hy Triệt nhìn tôi rồi nhìn bóng bạch y của huynh ấy, cũng bỏ dở bữa cơm. Tôi nhìn hành động của cả hai, cũng ái ngại mà buông đũa. Tuy nhiên, trong lòng, tôi lại hài lòng. Hy Triệt à, ngươi ở cạnh huynh ấy nhiều hơn ta, ấy mà ngươi không biết hồ lô huynh ấy đang bán cái gì ư ? Huynh ấy đang nghĩ cách đó, ngốc à !

Tối.

Hy Triệt lại đánh đàn. Cứ mỗi lần có tâm sự lại đánh đàn, cũng vẫn bài cũ và cũng vẫn chỗ cũ, tôi nhẹ nhàng khép cửa sổ lại để giảm đi tiếng ồn tối thiểu nhất để huynh ấy tập trung đọc sách mà tìm cách cái người mà Hy Triệt nói kia. Hình như, huynh ấy thương Hy Triệt lắm thì phải !

–        Cảm ơn đệ, Tiểu Nhân !

–        Ca, ca có cách cứu tên ngu ngốc mà Hy Triệt hả ? – tôi giả vờ hỏi, huynh ấy, ánh mắt lướt qua nhìn vào quyển sách, trong lòng, thầm mỉm cười.

–        Cách thì không có, cho nên mới đang tìm nè !

Tôi mỉm cười bước đến đấm nhẹ nhẹ vào vai huynh ấy. Vừa đấm, vừa nói những lời xu nịnh và mè nheo. Huynh ấy không đáp mà cười, ánh mắt vẫn dán vào sách. Một lúc sau thì say ngủ. Đắp cho huynh ấy cái chăn, tôi nhẹ nhàng rời phòng.

Phía bên ngoài, Hy Triệt đã đợi sẵn. Vừa thấy tôi, Hy Triệt khều nhẹ vai tôi, hỏi.

–        Sao rồi ?

–        Đang tìm cách.

Tôi nói xong thì bỏ đi, không nhìn lấy biểu tình trên mặt của Hy Triệt. Song, phần nào tôi có thể đoán được, Hy Triệt vừa mỉm cười.

—————-

Quả nhiên, không lâu sau đó, ngôi nhà nhỏ này lại đón thêm một hồn ma. Đúng là không nói trước được gì mà ! Ngày nhìn thấy Khởi Phạm, tên của hồn ma, tôi hoàn toàn không ngờ rằng trên đời lại có một người ‘thanh cao’ không thua gì huynh ấy. Hy Triệt vốn đã ‘quý phái’ rồi, còn tên Khởi Phạm này thì ‘thanh cao’. Nhìn hắn, tôi nhiều lúc cho rằng, cái tên Hy Triệt kia, chắc không thể nào là vương tử được. Từ hành động cho đến lời nói, không ra dáng dấp của một người được dạy dỗ trong cung tí nào.

Còn Khởi Phạm thì khác, dù hắn là hồn ma, hắn vẫn toát lên trên mình một phong cách cao quý của giới quý tộc hoàng gia. Lời nói nhẹ nhàng, ôn tồn. Hành động từ tốn, thong thả . Tất cả cho thấy hắn phải được dạy dỗ rất nghiêm khắc và nơi hắn sống cũng phải là một nơi rất tôn nghiêm, vương phủ là một ví dụ.

Quả nhiên tôi đoán không sai. Hắn họ Kim tên Khởi Phạm, là con trai thứ của thập nhị vương gia. Nếu nói thế hắn và cái tên Hy Triệt kia có quan hệ. Buồn cười, thì ra là cái tên vương tử đó đã có ý cả. Tuy thế, điều mà chúng tôi không dám hỏi chính là lý do tại sao hắn lại tự thêu. Câu hỏi đó cứ ấm ủ mãi trong lòng tôi.

Thắc mắc cũng nhanh chóng được giải đáp. Một ngày nọ, Hy Triệt đánh liều hỏi và hắn đã nói. Thì ra hắn vì cái tên thợ rèn kia, vì cái kẻ phụ hắn mà quay lưng với gia đình, bị vương gia và phu nhân từ bỏ. Thế nhưng sau này hắn được gì, chính là bị tên kia phản bội, bỏ hắn lấy người con gái khác. Thật là tội cho hắn !

Tôi nghe xong còn cảm thấy buồn huống hồ gì cái tên huyết y kia ! Hy Triệt nghe xong nhanh chóng ôm thanh Nguyệt Huyết và bỏ đi, khỏi nói cũng biết là trốn vào phòng khóc mà !

———————

Một ngày nọ, tôi vào phòng sư huynh tìm sách, vô tình phát hiện ra một thanh kiếm. Chính là thanh Tuyết Ảnh. Ngay khi tôi vừa cầm nó lên, tôi lập tức buông nó xuống. Thanh kiếm đang phát ra một luồng nhiệt kinh hồn, văng vẳng trong gió có tiếng của Khởi Phạm : ‘Xin người, đừng tháo nó ra, thanh kiếm ấy là thanh kiếm bất tường….’ . Nhưng lúc ấy, tôi cứng đầu không nghe, cầm chặt thanh kiếm và kéo nó ra khỏi chuôi. Một luồng sáng lóe lên….

———————–

Mọi chuyện sau đó như thế nào, tôi cũng chẳng còn nhớ nữa, chỉ biết cho tới khi tôi đả thương huynh ấy, Hy Triệt và Khởi Phạm kinh ngạc và lập tức tách tôi và thanh kiếm đó ra khỏi nhau. Đôi mắt của Khởi Phạm khi ấy rất mơ hồ, Khởi Phạm nhìn tôi rất lâu rồi biến mất. Hắn lại chui vào kiếm.

Tối đêm đó, tôi tranh thủ lúc cả hai tên đó không biết, lén vào phòng cả huynh ấy. Lợi Đặc ca của tôi ư ? Chỉ mấy ngày không gặp mà huynh ấy ra như thế ư ? cơ thể ôm hơn, xanh xao hơn..

–        Sư huynh ! – tôi quỳ xuống bên giường, ôm lấy tay của huynh ấy. – Đệ biết lỗi rồi,  đệ sẽ không mang Tuyết Ảnh ra giang hồ nữa. Đệ sẽ ở đây, ngày ngày cùng huynh học đàn, sáo, cùng huynh sống cuộc sống bất tử của chúng ta…

Tôi khi nói như thế, hoàn toàn không biết rằng bên ngoài Hy Triệt và Khởi Phạm đã nghe thấy.

—————–

Sau khi huynh ấy hồi phục, chúng tôi cùng nhau sống cuộc sống yên ổn của mình. Ngày qua ngày, cùng huynh ấy đánh đàn thổi sáo, cuộc sống tế ngoại đào viên mà mọi người mơ ước chính là đây.

Một ngày nọ, khi tôi vào phòng huynh ấy, nhìn thanh Tuyết Ảnh. Cuối cùng, vẫn không cưỡng lại được tôi cầm thanh kiếm lên. Mọi chuyện, cứ như là một cơn ác mộng vậy.

——————-

Huynh ấy sau đó không giận tôi nữa, cũng không nói với tôi bất cứ lời nào nữa. Chúng tôi dù sống chung nhà, nhưng cứ như là những người xa lạ nói chuyện với nhau, không một câu nói, không một lời chào, không một hành động cho thấy chúng tôi thân thiết với nhau.

Cuối cùng, một ngày nọ, Hy Triệt đến nói với tôi rằng Tuyết Ảnh hãy để huynh ấy đem đi được không. Tôi khi ấy kinh ngạc nhìn Hy Triệt, tách trà trên tay rơi xuống. Môi ứ mãi lắp bắp, lời nói vì thế không thoát ra được.

–        Tuyết Ảnh là ma kiếm.

Hy Triệt nói thế, nói Tuyết Ảnh là một thanh kiếm bất tường, nói bản chất thanh kiếm đó giống như có tâm ma vậy, tốt nhất là để thanh kiếm đó quay về với người có thể khống chế được nó. Và người đó chính là Thôi Thủy Nguyên – người đã cùng Khởi Phạm tạo ra nó.

Tôi im lặng cúi đầu, suy nghĩ gì đó rồi đồng ý. Hy Triệt nói đúng, nếu thanh kiếm đó mà cứ ở cạnh tôi, không chừng có ngày tôi sẽ giết chết huynh ấy bằng chính Tuyết Ảnh.  Cuối cùng, tôi để cho huynh ấy mang Tuyết ảnh đi.

Không lâu sau đó, tôi nghe từ Hy Triệt rằng huynh ấy đã tái tạo lại cho Khởi Phạm một cơ thể cho Khởi Phạm. Mừng có cái tên u hồn đó.

–        Ngươi nói gì, Khởi Phạm đem linh hồn mình buộc với tâm ma trong kiếm ? – tôi kinh ngạc đứng bật dậy nhìn Hy Triệt chăm chăm.

–        Lợi Đặc nói, trong thanh kiếm có oán khí. Vì thanh kiếm đó đã giết rất nhiều người, linh hồn bọn họ không siêu thoát bám vào kiếm, nãy sinh oán khí. Khởi Phạm hy sinh mình trấn giữ oán hồn…

–        Thanh kiếm đó bây giờ ra sao? – tôi không giấu dc lòng, hỏi lại. Quả nhiên, bị Hy Triệt lườm cho một cái lạnh cả xương sống.

–        Đã bị ểm bùa và bị Lợi Đặc cấm chặt xuống đất, chờ chuyển kiếp của Thôi Thủy Nguyên.

Nhắc tới ‘chuyển kiếp’ quả nhiên đôi gò má của Hy Triệt hơi ửng đỏ, tôi biết, bản thân của Hy Triệt cũng đang chờ một người đến rước mình đi. Người đó tên là Hàn Canh.

–        Hy Triệt nè…

–        Huh~

–        Ngươi đang chờ … – tôi không nói nữa khi nhìn thấy cái lườm của Hy Triệt. Rõ ràng tôi sợ cái lườm đó.

Hy Triệt lườm tôi rồi nhanh chóng bỏ đi. Gì chứ, nếu bị người ta nhìn ra nội tâm mình rồi thì ở lại làm gì nữa, tâm trạng ai cũng thế cả. Tôi cũng như là tên vương tử ngốc đó.

Cả ngàn năm dài, tôi và Hy Triệt ở cạnh nhau, cùng hắn đánh đàn, cùng hắn luyện kiếm và cùng hắn chờ đợi. Hắn thì chờ người có tên Hàn Canh đó chuyển thế, còn tôi chờ đợi một cơ hội từ sư huynh của mình. Đúng là không ai ngờ được cuộc đời.

Cả ngàn năm dài, Hy Triệt cuối cùng đã chờ được ngày Hàn Canh chuyển kiếp…. Và tên vương tử áo đỏ ấy lại bỏ ta đi, như sư huynh ngàn năm trước. Hắn khác sư huynh, sư huynh là im lặng bỏ đi, còn hắn là đường hoàn mà bỏ đi.

Cuối cùng, vẫn là Cường Nhân tôi cô độc.

———–

Khi Hàn Canh đến, tôi đã lờ mờ đoán ra được tình ý của Hy Triệt. Vẫn là tên vương tử ấy quá yêu cái ngươi của quá khứ. Hàn Canh bây giờ cũng yêu hắn vậy, sau hắn lại không dám đón nhận chứ? Đúng là ngốc!  Hy Triệt nói ta ngốc, ta thấy hắn còn ngốc hơn ta.

Khi ta cầm thanh Nguyệt Huyết mà múa vài đường, hắn quả nhiên là đang đàn bài đó. Ta ghét nhất là bài đó, cái bài của Lợi Đặc mà ta không bao giờ học được. Hắn đàn bài đó vì cái gì không biết, chắc là muốn chọc tôi đây mà. Âm tiết ngày một nhanh và càng lúc càng nhanh đến đáng sợ.

Tôi chống thanh kiếm xuống đất, thở dốc. Hắn quả là tiến bộ không ngừng mà.

——————-

Sau khi giao Nguyệt Huyết cho người xứng đáng, tôi quay về tìm Hy Triệt, chỉ thấy hắn đang gục mặt trên cây mà khóc. Tôi không định nói gì, chỉ lặng lẽ muốn ly khai.

–        Hãy đi tìm Lợi Đặc đi, người đã tha thứ cho ngươi rồi đấy!

Tôi từ từ quay sang, hoàn toàn không tin vào những gì mình vừa được nghe.

–        Tôi đi rồi thì người sẽ như thế nào?

–        Ta àh, sẽ đi theo Nguyệt Huyết…

Hy Triệt ơi là Hy Triệt, ngươi nói không yêu tên nhóc đó, vậy sao bây giờ lại muốn rời đi? Là ngươi cố chấp giữ gìn hình ảnh Hàn Canh trong lòng ngươi mà thôi…

Cuối cùng, Hy Triệt lại một lần nữa rời khỏi tôi.

—————-

Hy Triệt đi rồi, tôi ở lại nơi này vài ngày rồi quyết định theo sự chỉ dẫn của hắn mà đi tìm sư huynh. Hình phạt này, đau khổ này, tôi và huynh ấy đều đã chịu đựng cả ngàn năm rồi.

Mọi thứ đã đến lúc chấm dứt.

Hết chương 12

Cùng nhặt lá

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s