Hạnh Phúc bắt đầu từ...

[M] Hạnh phúc bắt đầu từ … [Shortfic| SiBum][16]

Chap 16.

 

Ngay khi nhìn thấy SiWon quay người lại, KiBum lập tức buông hất mạnh bàn của ChangMin đang nắm lấy mình ra và ngồi hụp xuống. ChangMin ngạc nhiên cúi xuống định hỏi thì KiBum đã ra hiệu cho chàng ta hãy im lặng.

 

SiWon đi ngang qua ChangMin, lúc ấy vẫn còn đang nghe điện thoại, thì không hiểu sao lại nhìn chăm chăm vào ChangMin, ánh mắt có tí hiếu kì. Song anh vẫn tiếp tục đi thẳng, không dừng lại.

 

–        Hắn đi qua rồi hyung ? –  ChangMin cúi xuống thì thầm.

 

KiBum lúc này mới từ từ đứng dậy, bàn tay đặt ngay trái tim cố gắng điều hòa lại nhịp tim. Xong xuôi, cậu thở ra rồi bảo ChangMin đi xuống lấy xe trước, còn mình lại đi về hướng nhà vệ sinh.

Nếu số phận đã buộc phải đối mặt thì nhất định sẽ phải gặp lại.

 

Khi KiBum bước chân vào nhà vệ sinh, cậu hoàn toàn không để ý lắm đến những cánh cửa đang được khóa trái. Cậu rửa tay và cúi xuống. Cũng ngay khi ấy, cánh cửa củaa một buồng bất ngờ mở ra và người mà cậu đang trốn chạy bước ra. Trên mặt là một sự tức giận. Có lẽ là do cuộc điện thoại khi nãy.

KiBum ngẩng nhìn xem ai và cậu hoàn toàn đừng hình. Còn ai kia cũng thế. Đôi môi KiBum mở to, toàn thân là một cái lạnh, tâm trí cậu gào thét là chạy nhanh, chạy nhanh khỏi đây, nhưng đôi chân cứng đầu không nghe cứ như mọc rễ cấm sâu vào đất.

 

–        Bummie!

 

SiWon là người phá tan sự im lặng. Khuôn mặt khi nãy còn đầy tức giận lập tức thay sắc, nụ cười nhanh chóng xuất hiện trên mặt cùng với cái lúm đồng tiền bên má. KiBum làm sao có thể quên nó chứ, cái lúm đồng tiền mà cậu yêu. Nhưng cậu hoàn toàn chưa chuẩn bị tâm lý là sẽ gặp SiWon ở hoàn cảnh này. Hoàn toàn chưa chuẩn bị.

 

Lời nói kèm với hành động, SiWon nhanh chóng ôm cả thân người bé nhỏ của cậu vào lòng, cảm giác nhớ nhung cuối cùng đã lấp đầy. Hai năm rồi, anh đã mơ không biết bao nhiêu giấc mơ là sẽ có một ngày được ôm cứng cậu trong lòng như thế này.

 

Còn KiBum, cậu cũng thế. Hai năm ở Mỹ, chưa bao giờ cậu ngừng nhờ về anh. Chỉ là cố gắng đè nén chính mình để rồi bây giờ, khi gặp lại… trong vô thức nước mắt thương nhớ trào ra. KiBum hoàn toàn không ý thức rằng, bàn tay của cậu đã giơ lên và ôm chặt lấy tấm lưng vững chảy của SiWon từ bao giờ.

 

–        Anh nhớ em lắm Bummie!

Cả hai ôm nhau bao lâu không biết, cho tới khi câu nói ấy của SiWon rời môi, chạm vào thính giác của KiBum, cậu hoàn toàn giật mình. Cậu sao thế này? Nhanh chóng đẩy SiWon ra và cậu bỏ chạy, hoảng sợ chính là cảm xúc lúc này. Cậu đã tự nhủ lòng là sẽ không yếu mềm nhưng tại sao khi SiWon ôm cậu, còn cậu thì cảm nhận được sự ấm áp của SiWon thì lại yếu lòng?

 

SiWon không thể để mất cậu lần này! – Đó là những gì SiWon nhủ với lòng cho nên ngay khi cậu đẩy mình ra và bỏ chạy , anh đã nhanh chóng đẩy cậu ra. Chạy thật nhanh theo, nhưng khi tới ra được cổng thì mất dấu. Cậu lần hai vuột khỏi anh là như thế.

 

 

 

Hôn lễ của EunHyuk và DongHae diễn ra ở nhà. Và KiBum đến dự từ rất sớm. Cậu muốn được nhìn thấy bạn thân của cậu mỉm cười nhưng không được vì đơn giản thôi: cậu sợ sẽ đụng mặt của SiWon. Chàng trai đưa KiBum đến tên Sim ChangMin kia thì đã đợi ở ngoài, dù sao đối với chàng ta và DongHae đều không phải là người chàng ta quEunHyuk cho nên chàng ta không muốn nấn ná cho có chuyện.

 

–        Tớ đẹp không hả Bummie?

 

DongHae cười toe toét trong bộ vest trắng trong khi EunHyuk thì là màu đen, hỏi. Đáp lại là cái gật đầu của KiBum. KiBum cũng cười, nhưng lại cảm thấy đắng và mặn. Nước mắt cậu đã rơi ra khi nào. DongHae kéo tay của KiBum rồi ôm cậu vào lòng, động tác hệt như một người mẹ vỗ dành con.

 

–        Ngoan, Bummie ngoan đừng khóc…

 

Khi điện thoại của KiBum vang lên tiếng nhạc, KiBum lập tức buông DongHae ra, tay nắm lấy rồi vỗ vỗ nhẹ vào lòng bàn tay  của DongHae. ‘Cậu nhất định phải sống thật hạnh phúc.’ KiBum bỏ đi, mà không nhìn lấy KiBum, cho nên cậu hoàn toàn không biết ; ngay khi đó, DongHae đã lôi điện thoại ra, lập tức nhấn số gọi.

 

ChangMin và KiBum ngồi trong xe, không khí im lặng bao trùm lên cả hai. Ngay cả cái miệng dẻo như của ChangMin mà cũng chọn im lặng thì xem ra chính là KiBum muốn thế. ChangMin lái xe, KiBum ngồi thơ thẫn nhìn ra cửa kính, ánh mắt dán chặt vào kính chiếu hậu. Chưa bao giờ, KiBum ước rằng : giá như SiWon hãy xuất hiện thì KiBum sẽ từ bỏ tất cả ngay bây giờ. Chấp nhận ở lại.

ChangMin nhìn theo ánh mắt của KiBum rồi quay sang sau, cười nhạt. Đúng là hyunh thật …

 

–        Hyunh à!

 

–        ….

 

–        Hyunh sang Mỹ nói với giáo sư khoảng tuần sau em cũng sẽ sang đó với giáo sư… – ChangMin cười rất tươi, đáp.

 

KiBum quay sang lườm ChangMin, ánh mắt khó hiểu, tựa như đang hỏi: chú mày quá đó làm gì? ChangMin cười lớn, cái miệng ngoác rộng đến tận mang tai.

 

–         Sang đó, giúp giáo sư…

 

Lời rời môi, một cái cốc đầu đau từ KiBum.

 

‘Hyunh mày có thể lo, không cần cái thằng hay ăn biếng làm như mày. Ở đây mà lấy vợ sinh con đi.’

 

–        Hyunh…

 

ChangMin cứng miệng, bàn tay chỉ chỉ về phía KiBum trong uất hận. Nhưng trong lòng, lại thấy vui. Ít ra cũng đã đẩy được cái tên đáng ghét làm hyung ấy buồn ra khỏi đầu hyunh ấy một lúc.

 

‘Sao này, làm cái gì cũng phải từ từ, đừng có quá hấp tấp. Ngay cả ăn uống cũng thế. Không có hyung bên cạnh thì phải tự lo cho mình. Biết chưa?’

 

KiBum giơ tay vén những sợi tóc cho ChangMin, cũng trìu mến như một người mẹ dành cho con trai. ChangMin lập tức cảm thấy có gì đó không ổn cho lắm.

 

–        Hyunh có gì giấu em phải không?

 

KiBum cười nhẹ, lắc đầu.

 

 

SiWon chạy khắp sân bay như một người điên rồi gục xuống nức nở. Lần đầu tiên, SiWon cảm thấy mình yếu đuối như thế này. KiBum lại một lần nữa vuột khỏi tay anh. Chỉ một chút xíu nữa là anh đã có thể nắm được cậu, nhưng mà lại cũng chỉ trong chớp mắt để rơi mất cậu.

 

‘Choi SiWon mà tôi biết không phải là người thích ngồi giữa chốn đông người khóc như thế này.’

 

Ngẩng lên và nhìn thấy KiBum, SiWon lập tức quẹt nước mắt và ôm cứng lấy cậu, ôm đến nỗi làm đau cậu và làm cậu nghẹt thở. KiBum giẫy giụa vì bị ôm cứng nhưng ngay khi đó giật mình. SiWon vừa thì thầm vào tai KiBum thì KiBum lập tức đẩy SiWon ra, quay đi.

 

‘Anh không định để tôi ngủ qua đêm ở sân bay chứ?’

 

SiWon nhìn dòng chữ lập tức quay đi, mỉm cười nắm lấy tay KiBum và hành lý của cậu rồi kéo nó đi theo anh.

 

KiBum không đáp, nét mặt bình thản đến lạ đi theo sau SiWon. Bàn tay còn lại không bị tay của SiWon nắm nắm chắc cái điện thoại.

 

Màn hình điện thoại nhấp nháy tin nhắn. Đó là một tin nhắn đến từ Mỹ. [Stay in a few days. When  ChangMin go, he will pick u up.]

 

KiBum nén một tiếng thở dài. Xem như tự thưởng cho mình vậy.

 

27 thoughts on “[M] Hạnh phúc bắt đầu từ … [Shortfic| SiBum][16]

        1. Ai chẳng biết ngươi mún coi cảnh gì, ta cũng muốn lắm chứ bộ. Nhưng biết làm sao được, mèo trắng đã cố gắng tung 2 chap mới rùi thì ngươi cũng nên động viên để mèo lười có động lực mà vít chớ.

            1. Ta phải đi học đây ko lôi co vs con mèo nhà ngươi nữa có gì đợi ra chap mới rùi bít. Còn bây giờ thì ngươi cứ hi vọng rằng sẽ thấy cảnh mà mình mún coi đi

  1. ss!! mãi em mới lập dk wp để vào đây comt! em đọc hết tất cả các fic ss viết rồi ạ!! hay lắm ss ơi!!
    ss làm em chờ dài cổ hpbd
    ra chap mới ùi!!
    ss cho appa, umma em hạnh phúc nhé!
    à! ss chỉ em làm cái tiêu đề như của ss với!! mục lục fic ấy!! em làm mãi chẳng được!!
    em mới viết 1 fic sibum, ss qua xem rồi cho em nhận xét nhé!! gomawo ss!!!^^

  2. nói thế nào nhỉ??? Việc Bummie ở lại, phải chăng là 1 điểm tốt hay đó lại là 1 chút xúc tác khiến nỗi đau khổ của cả hai khi chia ly thêm xót xa… Few days; nghe thì giống như mở ra 1 cơ hội cho Wonnie, nhưng có thật là cơ hợi không thì không ai biết rõ ( ngoài author)
    Còn vài chỗ sai chính tả, nhưng tình tiết khá hồi hộp và kích thích trí tò mò của reader đó :d Cố gắng em nhé!!!! ^^

  3. @MèoÁc: cảnh mi muốn nằm ở chương cuối, sẽ được gài khóa.

    @Ali: *đánh* cái tội xì pam ~

    @minihouseforduju: (tên quá dài): Không còn. nhưng sẽ có cái khác. phát hiện ra 1 bạn cuồng YA.

    @MIF: đời là phải làm thế, số kiếp làm au và rd khổ như nhau em ah =]]]

    @chunosuchiki: sao lại chờ dải được chứ? ss ra liên tục 2 chap HP cách nhau hoảng 12g mà 🙂

    @Ryeongu: hầu như ss biết khá rõ diễn biến fic này *che miệng* em còn lo ss sẽ là người nói ra ấy chứ?

Cùng nhặt lá

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s