Series Đau Thương

[T] Đau Thương (version 5)[Oneshot | RyeoWook] [đã chỉnh sửa 19/3/2017]

Đau Thương – Version 5 

Tội Lỗi

dt 5

 

Author: Catpis_

 

Rating: T

 

Disclaimer:  Nothing belongs to me.

 

Characters: Ryeo Wook (tôi), Jong Woon, Lee Teuk, Young Woon và một vài người quen cũ.

 

Category: G.

 

Gerne: Sad. Hurt.

 

 

 

Có những Sự Thật chỉ có thể nằm trong bóng tối — Vĩnh Cửu

-O-

 

 

 

Có một câu chuyện mà RyeoWook đã đọc đi đọc lại không biết bao nhiêu lần. Mỗi lần đọc, bản thân đều cảm thấy nhân vật có một kết cục quá tàn nhẫn.

.

.

Nàng tiểu thư xinh đẹp và giàu có đem lòng yêu một tên sở khanh.

Vì gã, nàng quyết định bỏ nhà cửa xa hoa, từ bỏ nhung lụa, mong phụ thân sẽ chấp nhận gã trở thành tướng công của nàng.  

Thế nhưng, chính nàng và gã cũng không ngờ rằng, phụ thân nàng tuyên bố từ nàng, nói nàng đã mất. Và chính nàng cũng chứng kiến cảnh thân phụ nàng mang quan tài trống đi chôn.

Từ đấy, nàng từ một tiểu thư chưa bao giờ biết làm việc nặng nhọc phải lao đầu vào làm những công việc đó chỉ để kiếm tiền cùng tình lang sống sót qua ngày và nuôi tình lang của mình ăn học…

Cho đến một ngày, có một nữ nhân cải nam trang đến tìm nàng, hỏi đường nàng.

Nàng ngây thơ chỉ cho người nữ nhân ấy và được nàng ta tặng cho một chiếc vòng ngọc thạch quý giá.

Nàng từ chối, song …

Tối đó, tình lang của nàng về và đeo vào tay nàng một chiếc vòng ngọc thạch giống hết chiếc vòng lúc sáng nàng không nhận kia.

Ngạc nhiên, tò mò, nàng gặn hỏi và nhận lại được chính là khuôn mặt thật của tình lang nàng. Hắn một chân đạp hai xuồng, hắn muốn từ bỏ nàng…

Hắn đúng là một tên sở khanh như phụ thân nàng từng nói.

Trong lúc giằng co, nàng đã đâm chết hắn.

Khi vị tiểu thư cải nam trang kia tìm đến nơi ở của cả hai tìm hắn, vị tiểu thư ấy chỉ thấy được nàng đang cố lấp một đóng đất để chôn một cái xác người và đó chính là tình lang của vị tiểu thư kia.

Miệng nàng cứ lẩm bẩm mãi câu nói : “Tôi phải giết hắn!”

Thế nhưng, khi quỳ trước tri huyện đại nhân, khi ban phát chặt đầu, quan huyện đã hỏi nàng có gì muốn nói không, khi ấy nàng chỉ nói rằng: “Tôi bị oan!”

Một số người đi nghe xử nói rằng: Nếu nàng thật sự bị oan, thì tháng sáu sẽ có tuyết rơi!

Tháng sáu năm đó, trên ngôi mộ nhỏ của người thiếu phụ bị chém đầu, trắng xóa…

 

.

.

 

Tôi đã sống ở nơi này đã gần năm năm, chính xác thì là bốn năm mười một tháng. Đối với nhiều người, có lẽ đây sẽ là khoảng thời gian vô cùng dài. Dài đằng đẵng, thế nhưng đối với tôi mà nói: gần năm năm ở nơi này cứ như một cái chớp mắt.

Mọi thứ chỉ như mới xảy ra vào ngày hôm qua.

 

 

Tôi tên Kim Ryeo Wook.

Tôi cũng đã từng là một nghiên cứu sinh của nơi này.

 

Bạn đã bao giờ nhìn thấy Địa Ngục chưa? Đã từng bước vào Địa ngục rồi chứ? Đã ở trong đó, vùng vẫy để ngoi lên rồi phải không? Còn tôi, Địa Ngục tôi đã bước vào rồi. Và tôi, cũng đang ra sức vùng vẫy để không phải chết ở trong đó.

 

Tôi là nghiên cứu sinh của Viện – nơi mà những người bên ngoài gọi là Thiên Đường, còn người bên trong gọi là Địa Ngục. Có rất nhiều người xem việc vào làm việc trong đây là một niềm tự hào và hãnh diện. Tuy nhiên, thứ họ nhìn thấy chỉ là phần nổi của tảng băng, còn phần chìm thì mãi mãi nằm sâu bên dưới làn nước lạnh giá. Họ nào biết rằng vào đây rồi là chính là bước chân vào Địa Ngục, chính là đã kí tên với Thần Chết một bản hợp đồng chết chóc, không có ngày mai.

 

Phía bên ngoài, người ta nhìn vào những con người trong này đầy thèm khát, hệt như những con thú đói mong chờ dồn con mồi vào đường cùng rồi nhìn chúng yếu ớt và sợ hãi, sau đó thì bắt đầu giơ ra bộ móng vuốt sắc nhọn, xé xác con mồi ra, từ từ thưởng thức. Tôi tự hỏi, liệu có biết những con người trong này mong mỏi được đứng dưới ánh sáng mặt trời ngoài kia như thế nào không? Những con người bị giam cầm trong bóng tối của tội ác này đang vô cùng khao khát được ra ngoài kia lắm không?

 

Chắc là không rồi! Tôi tự cười nhạt với chính mình, tại sao tôi lại áp đặt cái suy nghĩ của mình lên họ chứ. Tôi muốn rời khỏi nơi này, muốn rời khỏi cái địa ngục chết người này, nhưng tôi lại không thể. Tôi đã bán linh hồn cho Thần chết rồi.

 

Kẻ đã bán đi linh hồn như tôi thì đã trở thành người chết rồi. Mà người chết, thì không thể đứng dưới ánh mặt trời, sẽ bị ánh mặt trời rực rỡ kia thêu đốt.

 

Ma quỷ thì phải ở Địa Ngục như tôi vĩnh viễn phải ở nơi này. Hằng ngày đối diện với xác chết để chuộc lại lỗi lầm. Lỗi lầm gì, tôi đâu có phạm lỗi lầm gì cơ chứ. Tôi không có sai, thế tại sao tôi lại phải ở chỗ này? Phải gánh chịu hình phạt này?

 

 

Tôi là con trai út của nhà họ Kim, một gia đình có truyền thống làm bác sĩ. Bố tôi, mẹ tôi và hai người anh trai của tôi đều là bác sĩ cho nên tôi, dù không thích, cũng không thoát được truyền thống gia đình. Anh cả Kim Jong Woon là một bác sĩ quá xuất sắc thế nên tôi dĩ nhiên phải sống dưới một áp lực vô hình và sự kỳ vọng thái quá của gia đình. Tôi giá mà mình có thể được chọn lựa gia đình thì hay thật.

 

Thay vì khó khăn như anh thứ – Young Woon, anh Jong Woon lại ủng hộ và bao che cho tôi hết mình. Anh giúp tôi che giấu cha mẹ, giúp tôi vượt qua những bài tập hóc búa từ phía trường và bằng một cách nào đó, anh giúp tôi qua được kì thi vào trường Y và qua luôn cả kì xét tuyển vào viện , nơi cả gia đình tôi đang làm việc.

 

Tôi ở cạnh anh Jong Woon, nhìn cách anh ấy làm việc, nhìn cách anh ấy say mê tìm tòi và nghiên cứu, cống nạp hết sức mình cho sự phát triển của Viện, nhìn cách anh ấy dồn hết niềm vui của mình vào công việc, trong khi đó, tôi vẫn chỉ đứng lặng lẽ phía sau quan sát anh ấy, có nhiều lúc tôi mang theo suy nghĩ bản thân thật vô dụng. Tôi bỗng chốc nghĩ mình thật sự bất tài.

 

Anh ấy làm tất cả để giúp che dấu sự vô dụng của tôi, còn tôi vô tình trở thành gánh nặng của anh ấy.

 

Tôi có thể làm gì để giúp anh ấy đây?

 

 

 

Sáng hôm đó, tôi đến thư viện của Viện rất sớm. Tôi đã nói với Jong Woon rằng tôi không muốn đứng phía sau anh nữa, tôi không muốn anh phải giúp tôi che dấu nữa, tôi không muốn anh phải vất vả vì tôi nữa. Tôi đã ngoài hai mươi rồi và tôi phải có trách nhiệm với cuộc sống của mình sau này.

 

“Anh sẽ giúp em chứ?”

 

“Wookie à, dĩ nhiên rồi. Em là em trai của anh mà.”

 

Phải. Vì tôi là em trai của anh thế nên anh rất nhiệt tình giúp đỡ tôi. Vì tôi là em trai của anh thế nên anh rất chu đáo bảo bọc tôi. Và vì tôi là em trai của anh, thế nên tôi đã trở thành vật hy sinh trong kế hoạch leo lên cao hơn của anh. Trở thành kẻ-chết-thay cho anh. Bởi vì chúng tôi là anh em, bởi vì chúng tôi cùng huyết thống, bởi vì tôi nhẹ dạ, chưa từng nghi ngờ anh.

 

 

 

Quá trình trở thành nghiên cứu sinh của tôi không dễ dàng như tôi nghĩ. Làm quen với hóa chất, với dụng cụ thí nghiệm, với xác chết và với các thiết bị nhưng  quan trọng hơn hết, tôi phải làm quen và vượt qua được nỗi sợ hãi của bản thân. Mất gần một năm trời, tôi mới có thể trở thành một nghiên cứu sinh giỏi. Anh vẫn không cho tôi nhận những thí nghiệm riêng, ngược lại, tôi vẫn ở cạnh anh, trở thành một người không thể thiếu trong những thành công của anh.

 

Tôi bắt đầu có những suy nghĩ tiêu cực. Tôi bắt đầu không có ý định an phận. Tôi bắt đầu có ý định muốn rời khỏi Jong Woon. Tôi bắt đầu có ý định muốn tách riêng khỏi anh ấy. Nhưng mà, trước khi tôi kịp lên tiếng thì tôi đã phải trả giá cho suy nghĩ này. Jong Woon đã nhanh hơn tôi một bước.

 

Không lâu sau, tôi nhận được tin Jong Woon anh sẽ hướng dẫn một thực tập sinh mới. Tôi nghĩ rằng đây là thời điểm thích hợp để ly khai. Người thực tập sinh mới này sẽ thay thế tôi ở cạnh anh ấy, còn tôi sẽ bắt đầu bước vào con đường xây dưng sự nghiệp của mình. Nhưng tôi đã lầm, tôi không thể dễ dàng ly khai anh ấy và dù có ly khai, anh cũng sẽ làm tôi thân bại danh liệt.

 

Người thực tập sinh đó tên là Lee Teuk.

 

Lee Teuk rất khác những người ở đây. Đó là điều mà tôi cảm nhận được khi bắt tay hắn. Lee Teuk lớn tuổi hơn chúng tôi nhưng không vì thế mà Lee Teuk ra vẻ. Ngược lại, Lee Teuk rất khiêm tốn. Mỗi khi nhìn vào mắt anh ta, tôi luôn cảm thấy anh ta luôn mang trong mình một tâm sự không chịu giải bày.

 

Young Woon hình như có ý với Lee Teuk, nhưng Lee Teuk thì lại luôn bám theo Jong Woon anh. Tại sao thế?

 

Khi tôi nói với Jong Woon muốn tách ra, anh ấy tức giận cho tôi một bạt tay trước mặt Lee Teuk. Ngay khi ấy, tôi nhận ra Jong Woon của tôi đã thay đổi rồi.

 

 

Lee Teuk ấp ủ một dự án. Một dự án có một không hai. Một dự án mà chính những người nghe đến cũng không khỏi ngạc nhiên. Young Woon khi ấy đã là viện trưởng và khi nghe trình bày thì dễ dàng đồng ý. Tiến sĩ Brian Kim thì có vẻ là phản đối nhưng vì số phiếu tán thành áp đảo, cho nên cũng chả làm được gì.

 

Lee Teuk muốn tạo ra một người nhân bản.

 

Cuối cùng, đội thực hiện dự án có ba người : Jong Woon, Lee Teuk và tôi. Quyết định cũng được thông qua và dự án được tiến hành.

 

 

Jong Woon ôm cứng tôi trong lòng, nói rằng chỉ cần Lee Teuk hoàn thành được dự án, thì anh ấy sẽ ra tay thủ tiêu Lee Teuk và lẽ dĩ nhiên, toàn bộ công trình sẽ thuộc về hai chúng tôi. Lúc đấy, tôi cứ ngỡ mình nghe nhầm.

 

Đây là Jong Woon của tôi ư? Jong Woon, người mà từ nhỏ đến lớn luôn giúp đỡ tôi đây sao hay là một ai khác trong hình dáng của anh ấy? Tôi nhìn đôi mắt nhuốm đầy bóng đêm của anh ấy, tôi nhìn cái cách anh ấy cười với tôi và tôi thấy sợ hãi.

 

Tôi giật mình giữa đêm đen khi thấy đôi mắt ấy xuất hiện trong giấc mong của mình. Tôi bất giác sờ lên cổ mình và thở nhẹ ra khi biết rằng mình vẫn còn sống. Tôi vừa có một giấc mơ và giấc mơ ấy làm tôi sợ hãi: Tôi thấy Jong Woon muốn giết tôi. Anh ấy còn nói tôi không đáng sống trên đời. Tôi ngăn cản con đường tiến thân của anh ấy, tôi làm anh ấy vướng bận và tôi phải chết, chỉ có cái chết của tôi mới khiến anh ấy có thể đi lên phía trước.

 

Sau giấc mơ đó, tôi bắt đầu cảnh giác với Jong Woon hơn, tôi biết lúc đầu anh ấy còn cho rằng tôi có chuyện, đang cần ở một mình nhưng với sự thông mình và nhạy bén, anh ấy cũng hiểu ra tôi đang né tránh anh ấy.

 

Một đêm, chuyện gì đến cũng phải đến.

 

 

 

Tôi đập nát cái gương trước mặt mình. Là cái gương thứ bao nhiêu rồi nhỉ? Năm năm rồi và mỗi khi nhớ đến chuyện đó, tôi lại thấy hối hận.

 

Ngày hôm đó, khi tôi đang ngồi trong phòng làm sửa lại bản thảo của mình, thì Jong Woon đến tìm tôi. Chúng tôi nói rất nhiều chuyện, từ chuyện lúc chúng tôi còn nhỏ đến khi lớn lên. Jong Woon nói với tôi rằng: Tôi đã không còn giá trị với anh ấy nữa. Anh ấy phải giết tôi.

 

 

 

Anh ấy siết cổ tôi, anh ấy đang muốn giết tôi.

 

Tôi cố gắng giãy giụa, cố gắng dùng hết mọi sức lực chống cự để sinh tồn.

 

Anh ấy, tại sao lại thay đổi ra như thế?

 

Tại sao có thể bất chấp, có thể hy sinh tình thân?

 

Anh ấy, đã không còn là Jong Woon mà tôi kính yêu nữa.

 

 

“Wookie, thứ lỗi cho anh, anh làm thế chỉ muốn tốt cho em thôi.”

 

Anh muốn tốt cho tôi sao?

 

Muốn tốt cho tôi tại sao lại giết tôi?

 

Trong lúc sắp chết, tôi lại nghe câu nói của anh ấy. Tôi không cam tâm, tôi thật sự không cam tâm. Tôi không muốn kết thúc như thế. Tôi không muốn một chút nào. Tôi phải sống, phải nhìn thấy thành quả của mình. Tôi còn chưa cống hiến gì cho cuộc đời cơ mà.

 

Ước muốn được sống khi ấy dâng trào, tôi chỉ duy một suy nghĩ, tôi phải sống, nhất định phải sống.

 

Em không hiểu đâu Wookie. Viện nghiên cứu này là địa ngục. Anh đang sống trong địa ngục, anh không thể lôi theo em được. Người như em, nhất định nên lên được Thiên Đàng. Anh không muốn em biến thành một người giống như anh.”

 

 

Tôi không giết Jong Woon. Là anh ấy tự sát, nhưng hung khí có dấu tay của tôi. Anh ấy không thể chịu được cuộc sống này nữa, anh ấy muốn được giải thoát và anh ấy chọn tự sát để giải thoát. Anh ấy đi rồi, bỏ lại tôi.

.

 

Lee Teuk chính là người đưa tôi vào đây.

 

Không một ai tin tôi cả. Người họ tin là Lee Teuk. Ngay cả Young Woon anh cũng thế. Anh ấy là anh trai tôi, nhưng anh ấy cũng không tin tôi. Anh ấy nói tôi đã giết Jong Woon.

 

Tôi không giết Jong Woon, là anh ấy tự sát. Là anh ấy muốn được giải thoát. Tôi không có giết anh ấy, là anh ấy cầm tay tôi, là anh ấy tự tử, chứ tôi không có giết anh ấy. Tôi phải làm sao mọi người mới tin tôi. Làm sao các người tin tôi, làm sao các người tin tôi đây ?

 

Đúng rồi, tôi phải chứng mình, tôi phải chứng mình mình vô tôi. Tôi phải làm cách nào chứng minh mình vô tôi đây ? Đôi mắt này … tôi sẽ chứng minh cho mọi người là tôi bị oan. Tiếng hét của Lee Teuk, sự sửng sốt của Young Woon và sự kinh hãi của rất nhiều người. Nào, chẳng phải đây là điều mà các người muốn ư? Thế còn chờ gì nữa?

 

Tôi cười như điên dại, rồi ngất lịm.

 

 

Tôi đã nhủ lòng mình nhất định phải ra được bên ngoài để tìm Lee Teuk, thế mà cuối cùng hắn lại chết trước cả tôi.

 

Không lâu sau cái chết của Lee Teuk, Young Woon tìm đến tôi nói ra sự thật. Hình phạt này của tôi đã có thể chấm dứt rồi, phải không?

 

Không phải thế.

 

Không phải.

 

Là tôi ảo tưởng mà thôi!

 

Tôi giơ tay lên, chạm nhẹ vào mớ tóc che đi mắt phải của mình.

 

Vết thương này, hãy còn đang rỉ máu.

 

-FIN-

 

One thought on “[T] Đau Thương (version 5)[Oneshot | RyeoWook] [đã chỉnh sửa 19/3/2017]

  1. Thiệt tình là muốn bắt đền ss quá, lần nào đọc lại mỗi ver của Đau thương mà ss viết em đều có một cảm xúc kỳ lạ, mỗi ver đều có vẻ khó hiểu nhưng lại liên kết với nhau một cách kỳ lạ, nếu ko đọc chap đầu mà bay vào thẳng chap cuối thì phải tìm chap trc đọc lại, ko phải vì ko hiểu mà là vì tò mò, nói chung thì đọc các ver của Đau thương dù bắt đầu từ chap cuối hay chap đầu thì em thấy chúng đều như nhau cả, em cảm thấy như vậy, vì bản thân mỗi ver là một bắt đầu, và nếu em bắt đầu từ ver này, thì những ver sau lại là một dòng hồi tưởng, còn nếu bắt đầu từ ver 1 thì mạch truyện sẽ đi theo thứ tự 🙂 cảm ơn ss đã viết một fic hay thế này 🙂

Cùng nhặt lá

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất / Thay đổi )

Connecting to %s