Pháo Hoa Chóng Tàn

[T] Pháo Hoa Chóng Tàn Hệ Liệt [Đoản Thiên | Nguyên Phạm]

PHÁO HOA CHÓNG TÀN – HỆ LIỆT 2

28c88a03b0db7b5e4cbd0bb51ecb5aed

Nguồn ảnh: Pinterest

 

Author: Catpis_

Rating: T

Disclaimer: Những gì không thuộc về người khác thì là của tôi. Còn về họ, tôi hoàn toàn không nắm giữ được.

Characters: Thôi Thuỷ Nguyên, Kim Khởi Phạm, Thái Ninh và một vài người quen cũ.  

Category: AU.

Gerne: Cổ trang, cung đình. Chiến tranh.

Author’s Note(s):

Editted version. 

Sumarry:

 

Hắn đến biên giới của Đông và Tây quốc thỉnh y tương cứu.

Nhưng chính hắn cũng không thể ngờ rằng: y nhận lời là vì một lý do khác.

Hắn chỉ biết y là một vị đại phu với những quy tắc của riêng mình, nhưng hắn đã ép y phải phá đi nguyên tắc.

Cứ nghĩ cả đời chỉ có một lần tương ngộ, nhiều năm sau nương tử của hắn đến tìm y cứu hắn.

Để cứu hắn, y mang sinh mạng của mình ra đặt cược. Lần đặt cược này, cái giá phải trả vô cùng lớn.

 

 

-Vào Truyện-

 

“Thủy Nguyên, ta xin lỗi. Ta e là chính ta cũng không có cách chữa trị cho Thái Ninh.”

 

Kim Chung Vân, huynh trưởng của Kim Anh Vân sau khi bắt mạch cho Kim Thái Ninh cũng thở dài lắc đầu. Người nam nhân được gọi là Thủy Nguyên gần như đã bật khóc. Thể tử tương lai của hắn, thế nào lại trước ngày đại hôn, trúng phải kịch độc không có thuốc giải.

 

“Chung Vân, huynh nói thế nghĩa là Ninh Nhi không có cách cứu chữa sao?”

 

Chung Vân quay đầu đi, không dám đáp trả. Ý đã tại ngôn, Thôi Thủy Nguyên còn muốn giả ngu sao? Kim Anh Vân thấy tình hình có vẻ không ổn, vội bước lên.

 

“Thuỷ Nguyên… đệ đừng thế mà…”

 

Thôi Thủy Nguyên tức giận, lao đến xốc người Kim Chung Vân, đôi măt long lên sự đáng sợ của một vị tướng nhiều năm chinh chiến trên sa trường. Kim Anh Vân giữ lấy tay Thôi Thủy Nguyên, lo ngại hắn trong phút không kiềm chế, sẽ đem vị đại huynh của mình ném xuống.

 

“Đệ phải bình tĩnh, biết đâu…”

 

“Làm sao đệ có thể bình tĩnh được? Đệ và Ninh Nhi chờ nó bao lâu rồi. Trước khi đệ xuất chinh, phải danh chính ngôn thuận cho nàng ấy một danh phận. Như thế, phụ mẫu của đệ cũng sẽ vui vẻ để đệ ra trận.”

 

Kim Anh Vân từ từ buông tay, chậm rãi hướng ánh mắt nhìn về phía vị ca ca Chung Vân của mình, sau cùng nhìn lại khuôn mặt tuyệt vọng của Thôi Thuỷ Nguyên, đáp.

 

“Chung Vân ca, hay là nhờ người ấy … được không?”

 

Lời dứt, Thôi Thuỷ Nguyên và Kim Chung Vân quay sang nhìn về phía Kim Anh Vân. Một vô cùng tức giận, một lại vô cùng hoan hỉ.

 

“Huynh có cách cứu Ninh Nhi sao?”

 

Thôi Thuỷ Nguyên vui mừng ra mặt, lập tức quay sang Kim Chung Vân, chờ đợi sự xác nhận. Kim Chung Vân nhìn thái độ vui vẻ của Thôi Thuỷ Nguyên, hơi hậm hực liếc nhìn Kim Anh Vân.

 

 “Ta không có cách, nhưng ta nghĩ là sư đệ cổ quái của ta sẽ có.”

 

Sư đệ?”

 

Thôi Thuỷ Nguyên không hiểu, lặp lại.

 

Vốn là, Kim Chung Vân từ nhỏ có thiên hướng với y thư nên đã được gởi đến một Dược cốc ở gần biên giới của hai nước Đông và Tây quốc để theo một vị danh y học thuật. Tới năm mười tám tuổi, Kim Chung Vân bái biệt sư môn, quay về Tây quốc hành y cứu người. Hầu như chưa từng có bất kì loại bệnh tật hay độc dược nào làm khó Kim Chung Vân.

 

“Sư môn năm đó ngoài thu nhận ta sư phụ còn thu nhận thêm một môn đồ, tên là Khởi Phạm. Sư đệ ta giỏi hơn ta cho nên sư phụ đặc biệt muốn giữ lại, muốn y thay người tiếp quản Dược cốc.”

 

Lời ít, nhưng Kim Anh Vân và Thôi Thuỷ Nguyên đều hiểu rõ.

 

“Thế còn chờ gì nữa, chúng ta đi đến Dược cốc nhờ vị sư đệ đó của huynh cứu nàng…”

 

Kim Chung Vân nhìn sự háo hức của Thôi Thuỷ Nguyên, cảm thấy khó nói ra lời này, huống hồ quy tắc sư đệ và sự phụ đưa ra vốn không thể thay đổi.

 

“Thuỷ Nguyên, ta e là ta phải nói với đệ một chút chuyện…”

 

Gáo nước lạnh này, thật sự là rất lạnh.

 

.

.

.

 

“Cái gì? Một năm chỉ tiếp mười ba người, và còn phải thu thập được lệnh tiễn? Cái quy tắc gì mà buồn cười vậy?”

 

“Đó là nguyên tắc của đệ ấy… Từ trước đến giờ đều như thế, chưa từng có ngoại lệ.

 

“Thật… thật quá đáng.”

 

Thôi Thuỷ Nguyên tức giận ném phăng chung trà trên bàn, bước nhanh ra khỏi phòng. Bước chân như bay, áo choàng lay động.

 

“Người đâu, chuẩn bị ngựa. Ta có chuyện phải ra ngoài.”

 

Khi Kim Chung Vân và Kim Anh Vân đuổi tới cổng, đã thấy Thôi Thuỷ Nguyên ngồi trên ngựa, tay nắm dây cương, vô cùng oai phong, vô cùng lẫm liệt. Thử hỏi, nếu không phải trên chiến trường, chắc sẽ khó có cơ hội nhìn thấy được tư thế và phong thái này.

 

“Thuỷ Nguyên, đệ đi đâu thế?”

 

Kim Anh Vân hỏi.

 

“Đi tìm vị thần y đó. Bằng mọi cách, y phải đến đây cứu nàng.”

 

Dứt lời, tiếng ngựa hí vang. Chỉ thấy bóng dáng tung bay của bạch bào trong gió. Kim Chung Vân nhìn Kim Anh Vân một cái, sau đó lẳng lặng bước vào bên trong phủ.

“Chung Vân ca, thân phận của người sư đệ đó…”

 

“Vì Thái Ninh, chúng ta cứ nhắm mắt làm lơ đi vậy.”

 

Cả hai không đáp, chỉ im lặng nhìn nhau rồi nhìn ra phía chân trời xa, nơi Thôi Thủy Nguyên và con tuấn mã của mình chỉ còn một chấm nhỏ.

 

-1-

 

Biên giới của Đông và Tây quốc được ngăn cách bởi một con sông thuộc Tây quốc và một khu rừng thuộc Đông quốc. Tại đây, thiên hạ đồn đại có một vị thần y sống ẩn dật, không màn thế sự, luôn hành hiệp cứu người.

 

Một năm, người của Cốc sẽ mang theo mười ba lệnh tiễn tiến vào giang hồ, sau đó sẽ bí mật phân phát nó và tung tin để cho những người cần đến truy tìm và mang đến Dược cốc. Chỉ nhìn lệnh tiễn, không nhìn người. Thế nên, bất kể là người của Đông quốc hay Tây quốc, trong tay có lệnh tiễn, thân mang trọng bệnh đều được đối đãi như nhau.

 

 

“Xin hỏi vị công tử đây, muốn vào Dược cốc ở rừng Trúc thì đi thế nào?”

 

Thôi Thuỷ Nguyên quan sát người thiếu niên đang buông cần rất lâu, mới dám bước lại gần hỏi chuyện. Chốn rừng núi hoang vu, tự dưng lại có một người ngồi câu cá cạnh suối, thật sự là đáng nghi hoặc.

 

“Người đến Dược cốc có chuyện gì?”

 

Thôi Thuỷ Nguyên chờ rất lâu, người nọ mới ngước nhìn y, hỏi lại. Chiếc nón trúc trên đầu lúc này cũng đã được tháo xuống.

 

“Ta không ngại giấu giếm vị công tử, ta đến tìm vị y sư có tên là Khởi Phạm?”

 

“Kim Khởi Phạm sao?”

 

Người nọ buột miệng nói ra cái tên mà Thôi Thuỷ Nguyên đang phân vân kia. Hệt như một đứa trẻ nhỏ, Thôi Thuỷ Nguyên hơi lớn tiếng một chút.

 

“Công tử, người cũng biết y sư Khởi Phạm sao?”

 

Thiếu niên ngước nhìn Thôi Thủy Nguyên thầm đánh giá, gật đầu khẽ.

 

“Có thể xem là chỗ quen biết.”

 

Người nọ bất ngờ thu lại cần, một tay cầm chiếc sọt tre bên cạnh, đứng dậy bỏ đi. Thôi Thuỷ Nguyên không bỏ lỡ, thúc ngựa đi chầm chậm theo.

 

“Thế thì hay quá, người có thể chỉ ta cách vào cốc không? Ta có vị bằng hữu trúng kịch độc, muốn mời vị y sư đó đến tệ xá một chuyến.”

 

Đôi môi vị công tử kia hơi nhếch lên, chẳng rõ nụ cười mang ý khinh miệt hay có ý gì khác.

 

“Ta khuyên ngài về đi, không có trong tay lệnh tiễn, Khởi Phạm sẽ không tiếp ngài đâu…”

 

Thôi Thuỷ Nguyên bước xuống ngựa, nắm lấy bàn tay của người công tử kia. Vị công tử kia giật mình, thu tay lại, quay sang nhìn Thôi Thuỷ Nguyên, quát.

 

Hỗn đãn!”

 

 .

.

.

-2-

 

Ngôi nhà tranh  đơn sơ toạ lạc giữa rừng, rõ ràng đây là một người sống tách biệt khỏi những phồn hoa của thế gian. Vị công tử nọ đẩy nhẹ cánh cổng sơ sài bước vào. Một mỹ thiếu niên cao hơn y tầm một cái đầu, hớt hải chạy ra, vừa chạy, vừa mếu máu khóc.

 

“Cứu mạng, cứu mạng.”

 

Mỹ thiếu niên kìa chạy đến sau lưng y trốn tránh. Dù chưa bước vào nhà, nhưng Thôi Thuỷ Nguyên vẫn có thể nghe tiếng nói lớn tiếng kia phát ra, kèm theo đó là tiếng khóc của mỹ thiếu niên. Một không gian thật sự rất ồn ào, trái ngược hẳn với khu rừng đầy tĩnh lặng này.

 

“Thẩm Xương Mân, ta nể tình ngươi là người của Duẫn Hạo cho nên không tính toán với ngươi nhiều lần, nhưng lần này dám làm ra chuyện này, ta nhất định phải giết ngươi.”

 

“Thẩm Xương Mân, tên thật là đẹp.”

 

Thôi Thủy Nguyên lặng lẽ quan sát mỹ thiếu niên được gọi là Xương Mân, mỉm cười vì vẻ ngoài của kẻ này. Hắn nhủ lòng sẽ ghi nhớ thật kỹ cái tên đẹp này.

 

“Cứu đệ với ca, Hy Triệt ca muốn giết đệ.”

 

Nghe Xương Mân vừa khóc vừa kể lại sự tình, y nhíu mày.

 

“Hy Triệt, huynh có thôi ngay không? Suốt ngày ăn hiếp Xương Mân mãi, không thấy xấu hổ à?”

 

Kèm với lời nói, một thân ảnh đỏ như máu đã xuất hiện ngay sau lưng vị công tử, bàn tay mảnh khảnh, trắng nõn nắm lấy lỗ tay của vị mỹ thiếu niên kia kéo.

 

“Hy Triệt, huynh tha cho đệ đi. Đau quá! Đệ biết lỗi rồi, sau này sẽ không dám nữa…”

 

“Thẩm Xương Mân, xem hôm nay ta “trừng phạt” ngươi thế nào.”

 

Thiếu niên chán nản thở dài, bỏ đi vào một sân, cất cần và sọt tre. Đến lúc ngẩng lên thì thấy hai người kia đang nhìn chăm chú Thôi Thủy Nguyên, đầy nghi hoặc.

 

“Hắn là ai thế?” / “Tên nào đây?”

 

Gần như là đồng loạt, cả hai cùng lên tiếng hỏi.

 

Đến lúc này, hồng y mới quay sang, ánh mắt không dừng lên người vị công tử vừa lên tiếng kia mà lại hướng ra phía Thôi Thuỷ Nguyên, đầy tò mò. Thiếu niên im lặng không đáp, đến khi Hy Triệt đến cạnh.

 

“Khởi Phạm, hắn là ai thế?”

 

Hai tiếng “Khởi Phạm” làm Thôi Thuỷ Nguyên bừng tỉnh. Y lập tức chạy đến trước mặt của vị công tử mình đi theo, lộ ra hoan hỉ.

 

“Người là Khởi Phạm công tử?”

 

“Khởi Phạm là tại hạ. Các hạ tìm tại hạ có chuyện gì?”

 

Thấy Kim Khởi Phạm hệt như đang đùa bỡn mình, Thôi Thuỷ Nguyên vốn khó chịu trong lòng vì bị y lừa một đoạn đường dài như thế nhưng vẫn cố gắng kiềm nén cơn tức giận này, nói với y mục đích đến đây một lần nữa. Vì Thái Ninh, cái gì cũng phải chịu đựng.

 

Hy Triệt và Thẩm Xương Mân cũng không còn tâm trạng đùa giỡn, quay sang nhìn Thôi Thuỷ Nguyên và lắng nghe câu chuyện của hắn một cách chăm chú, sau đó thì chỉ cười nhẹ, phất tay.

 

“Khởi Phạm sẽ không cứu người Tây quốc các người. Ngươi về đi, Thôi công tử.”

 

Hy Triệt nói xong, quay người bỏ vào trong. Thẩm Xương Mân nhìn Thôi Thuỷ Nguyên, liếc mắt một cái cũng bỏ đi. Trước lúc rời khỏi cũng không quên nói rằng, Thôi Thuỷ Nguyên hãy bỏ cuộc.

 

Chỉ còn cả hai người đứng trước sân, Kim Khởi Phạm bỏ cần ở một góc sân, quay ra nhìn Thôi Thuỷ Nguyên, thấy người trước mắt mình ánh mắt đầy van cầu, Kim Khởi Phạm thở ra, bỏ vào trong.

 

Nguyên tắc vốn không thể nào làm trái được!

 

-3-

 

Kim Hy Triệt đứng cạnh cửa sổ nhìn ra bên ngoài. Mưa rồi! Đôi mắt nhìn chăm chú vào một điểm vô định nào đó trong màn mưa kia, Kim Khởi Phạm ngồi bên bàn đọc y thư. Cả hai, chẳng ai nói với ai một lời nào.

 

“Cái tên người Tây quốc đó vẫn chưa chịu đi nữa kìa.”

 

“…”

 

Kim Khởi Phạm chẳng rõ cảm xúc, quyển y thư xuất sắc che đi khuôn mặt của y. Kim Hy Triệt cũng không quay lại, tiếp tục nói.

 

“Hắn thật là chung tình, nhưng cũng thật ngốc. Vì một nữ nhân mà bất chấp tính mạng. Hắn cũng phải biết rằng lần này hắn là Đông chinh Đại tướng quân chứ nhỉ…”

 

Kim Hy Triệt lảm nhảm rất lâu, cũng chẳng biết mình đã nói những gì, cho đến khi Kim Khởi Phạm tức giận đặt quyển y thư xuống bàn, ánh mắt lạnh lùng liếc nhìn Kim Hy Triệt một cái, sau đó Kim Khởi Phạm bước ra khỏi ghế, đến cạnh Kim Hy Triệt.

 

“Huynh đừng tưởng đệ không biết dụng ý của huynh. Huynh muốn đệ nhân cơ hội này đến Tây quốc dò la một chuyến chứ gì?”

 

Kim Hy Triệt cười trừ.

 

“Vẫn là đệ hiểu huynh nhất. Ta nghe bảo Tây quốc đang chuẩn bị quân đội, có lẽ sẽ tấn công chúng ta một thời gian nữa thôi. Phụ hoàng bạc nhược, ta không thể làm gì cho đất nước, chỉ mong có thể biết một chút về tình hình quân đội của họ, sau đó thì sẽ nghĩ cách đối phó.”

 

“Bởi vì kẻ kia là con trai của Thôi đại tướng quân sao?”

 

“Tuấn Tú nói với ta là hắn. Năm đó, thằng bé và Trịnh Duẫn Hạo đến Tây quốc từng đã chạm mặt qua với Thôi Thủy Nguyên và phụ thân hắn một lần. Nếu quả thật kẻ này phò tá Hàn Canh, quả là vẽ hổ thêm cánh. Không còn cách nào có thể đối phó được nữa. Chúng ta không sớm thì muộn cũng sẽ lâm vào cảnh lưu vong thôi.”

 

“Trịnh Duẫn Hạo năm đó tại sao lại đưa Kim Tại Trung đi để Hàn Canh có cớ điều binh? Mà quả thật là vậy thì đệ có thể làm gì được nữa? Điều tra cũng đâu thể giúp được gì cho huynh? Trước sau gì chúng ta cũng mất nước.”

 

Kim Khởi Phạm không khỏi cảm thán. Y từ lâu rồi không còn hứng thú với triều chính nữa rồi. Thế nhưng, thân là một trắc hoàng tử, y không thể để hoàng huynh của y một mình gánh trọn giang sơn mục ruỗng này. Mặt trời rồi sẽ lặn về Tây, không có một quốc gia nào có thể trường tồn vĩnh cửu được.

 

“Nếu đệ là huynh, đệ sẽ bỏ hết tất cả, mặc kệ tất cả.”

 

“Đệ sẽ không làm thế, ta chắc chắn đệ sẽ không làm thế… hoàng đệ của ta.”

 

Kim Khởi Phạm chính là vị thái tử thứ hai của Đông quốc. Người đã phải chết để rút khỏi triều chính, để có thể âm thầm phò tá đại hoàng tử Hy Triệt, giúp vị hoàng huynh đáng kính của mình tiêu diệt đám gian thần nhiễu loạn triều cương.

 

“Đây sẽ là lần cuối cùng đệ giúp huynh, sau này đừng xuất hiện trước mặt đệ nữa. Tuyệt đối đừng làm ảnh hưởng cuộc sống yên bình của đệ nữa.”

 

Dù miệng nói thế, nhưng cứ nhìn thấy hoàng huynh lao lực vì triều ca này, Kim Khởi Phạm lại cảm thấy bất lực. Không thể đường đường chính chính giúp Hy Triệt an bang định quốc, chỉ có thể ở đây nghiên cứu y thư, tìm cách giết người âm thầm không gây ồn ào.

 

“Ta hứa. Phạm, đa tạ đệ rất nhiều.”

 

Kim Khởi Phạm lấy chiếc ô ở góc nhà, bước ra ngoài.

 

Kim Hy Triệt đứng bên trong nhà, nhìn ra.

 

-4-

 

Thôi Thuỷ Nguyên không biết mình đã đứng trong mưa bao lâu, hắn chỉ cảm thấy rằng hắn sắp không thể chịu đừng được nữa. Đúng lúc hắn nghĩ mình nên từ bỏ thì một chiếc ô màu bạc đã giương cao, người nọ nhìn hắn bằng ánh mắt lạnh lẽo.

 

“Ta giúp người, Thôi công tử. Tuy nhiên, ta có…”

 

Lời còn chưa dứt, Thôi Thuỷ Nguyên nở một nụ cười vô cùng mãn nguyện rồi ngả vào người y, bất tỉnh. Trước lúc ngất, vẫn không quên nói với y hai tiếng “Đa tạ.”

 

 

Kim Khởi Phạm suy nghĩ rất lâu, mới đưa ra đến quyết định này, bàn tay run rẩy đưa đến thắt lưng, từ từ kéo nó xuống. Sau đó, từng kiện y phục cứ thế mà rơi xuống sàn, Kim Khởi Phạm vén chăn nằm vào bên trong, cánh tay mảnh khảnh vòng qua, ôm cứng lấy cơ thể Thôi Thuỷ Nguyên. Làn da màu đồng rắn chắc của y cùng với những vết thương vì đao kiếm trên người y thu hết vào mắt Kim Khởi Phạm, Kim Khởi Phạm nhắm mắt, từ từ chìm vào giấc ngủ.

 

 

Tây quốc. Thôi phủ.

 

Quả nhiên là tình trạng của Thái Ninh đã khá hơn khi Kim Khởi Phạm đến, dù là nàng ấy vẫn còn hôn mê. Kim Chung Vân khi nhìn thấy y không khỏi há hốc mồm: Thôi Thủy Nguyên không có trong tay lệnh tiễn, làm thế nào có thể mời được Kim Khởi Phạm xuất cốc một cách thần kỳ như thế.

 

-5-

 

Khởi Phạm vì hoàng huynh của mình, đêm đêm đều lẻn ra ngoài thám thính tình hình. Dù kết quả thu về có thể không như y mong muốn nhưng chưa bao giờ y lơ là trách nhiệm này. Y tin, với những thông tin y có trong tay sẽ phần nào giúp được cho hoàng huynh đáng kính của y.

 

Rồi cũng có một ngày, y như thế mà bại lộ hành tung. Trong lúc giao đấu, chẳng may y lại bị đả thương. Khi y chạy về đến Thôi phủ, lại bị chính Thôi Thủy Nguyên phát hiện.

 

Đám binh lính nhìn vị tướng quân trẻ tuổi đang trừng mắt nhìn mình đầy giận dữ lập tức cúi đầu, khai báo sự thật. Thôi Thủy Nguyên tức giận quát cho bọn bất tài một vài câu rồi đuổi bọn chúng đi.

 

“Binh lính đã đi rồi.”

 

Kim Khởi Phạm nhìn Thôi Thủy Nguyên, không hề lưu tâm đến vết thương đang chảy máu của mình. Thôi Thủy Nguyên nhìn Kim Khởi Phạm rất lâu, không hề chú ý đến vết máu đang nhiễm đỏ dần dần lan rộng kia. Cả hai cứ thế nhìn nhau rất lâu.

 

Một lúc sau, Thôi Thủy Nguyên chủ động bước đến gần Kim Khởi Phạm.

 

“Ngươi định làm gì?”

 

Bàn tay cầm thanh đoản đao hướng thẳng về phía Thôi Thuỷ Nguyên, ánh mắt hung tợn hệt như một con thú bị dồn vào đường cùng. Khi Kim Khởi Phạm liếc nhìn, Thôi Thủy Nguyên lần đầu nhìn thấy cách hành xử thế này của Kim Khởi Phạm.

 

“Để ta giúp ngươi băng bó vết thương.”

 

“Không cần.”

 

Kim Khởi Phạm theo phản xạ đáp, rồi nhận ra thái độ quá đáng của mình lập tức thay đổi.

 

“Cảm tạ, ta có thể tự làm. Không muốn phiền người.”

 

Kể từ lúc đồng ý cùng Thôi Thuỷ Nguyên đến Tây quốc, Kim Khởi Phạm và y duy trì một sự khách sáo kì lạ. Có lẽ chính là sự việc xảy ra tại Dược cốc đêm mưa đó, khiến Kim Khởi Phạm lẫnThôi Thuỷ Nguyên không thể thoải mái.

 

Khi phát hiện y bị binh lính của Tây quốc truy đuổi, Thôi Thủy Nguyên không hiểu sao lại đứng ra bảo vệ y. Ở y có một cái gì đó làm Thôi Thủy Nguyên tò mò. Y chỉ là một y sư nhưng lại biết võ thuật, lại còn có qua lại với Hoàng tử Kim Hy Triệt của Đông quốc. Chung Vân trước khi rời đi đã bảo phải để ý đến y một chút, phải chăng chính là vì chuyện này.

 

“Ngài và Kim Hy Triệt có quan hệ gì?”

 

Trước khi đẩy cánh cửa bước vào Thôi phủ, Thôi Thủy Nguyên đã nói ra nỗi lòng mình. Không hiểu tại sao hắn lại muốn làm rõ vấn đề này. Hắn từng nghe nói Đông quốc còn có một vị trắc vương không rõ hành tung. Có người bảo là vị trắc vương ấy đã chết cũng có người bảo là y đã chết dưới tay Kim Hy Triệt rồi. Hắn đoán, có thể y chính là vị trắc vương bí ẩn kia. Hắn muốn nghe chính y trả lời hắn.

 

Kim Khởi Phạm nhìn hắn, bật cười.

 

“Ngài hỏi làm gì, Thôi tướng quân? Ta và Kim Hy Triệt có quan hệ gì thì có liên quan đến ngài sao?”

   

Có một chút đau lòng. Có một chút khó chịu. Thôi Thủy Nguyên vẫn kiên định nhìn người kia. Chờ đợi một câu trả lời.

 

“Kim công tử…”

 

“Chuyện gì?”

 

“Thỉnh người hãy trả lời ta.”

 

Kim Khởi Phạm tức giận.

 

“Ngài đừng ép ta. Ta lấy tư cách là một Dược sư sẽ tận tâm tận lực cứu chữa cho Thái Ninh tiểu thư. Những việc không liên quan kia, đừng có hỏi đến. Ta cũng có những nguyên tắc và mối quan hệ riêng. Thôi tướng quân, xin đừng quá phận. Nếu còn tiếp tục truy hỏi, ta xin phép dừng quá trình trị liệu cho tiểu thư ở đây. ”

 

Thôi Thủy Nguyên không ngờ, Kim Khởi Phạm lại đưa ra chiêu bài này.

 

-6-

 

Quả nhiên chẳng bao lâu sau, Thái Ninh đã bình phục, Kim Khởi Phạm theo lời hứa lúc ban đầu rời đi, một cách lặng lẽ. Thái Ninh bình phục, Thôi phủ rục rịch hôn sự của Thôi Thuỷ Nguyên, thế nhưng trái với những gì mọi người nghĩ, Thôi Thuỷ Nguyên dường như đã không còn bận tâm đến hôn sự này nữa. . Suốt ngày, hắn ở cạnh Hàn Canh và Kim Anh Vân, tính toán cho việc công phá Diêu thành của Đông quốc.

Kim Chung Vân quay trở lại Tây quốc sau khoảng thời gian biến mất, thái độ với Thôi Thủy Nguyên thay đổi hẳn. Không nói, không cười, thập phần né tránh.

 

 

Đêm trước hôn lễ, Thôi Thủy Nguyên đến gặp Kim Chung Vân. Chẳng rõ cả hai sau đó đã nói những gì, chỉ thấy khi Thôi Thủy Nguyên rời đi, sắc mặt còn tệ hơn lúc đến.

 

Kim Chung Vân cũng trong đêm đó rời khỏi Tây quốc.

 

Đại hôn của Thôi Thuỷ Nguyên và Thái Ninh diễn ra trong sự chúc phúc của toàn thể Tây quốc.

 

Qua hai tuần trăng, Hàn Canh dẫn quân tấn công Đông quốc, dưới trướng chính là Kim Anh Vân và Thôi Thuỷ Nguyên.

 

Ngày công phá Diêu thành, nhìn Phác Chính Thù ngã từ cổng thành xuống, Thôi Thuỷ Nguyên quả nhiên đã tỉnh ngộ. Không lâu sau đó khi tiến quân vào kinh kì, nhìn hai nam nhân một đỏ, một trắng đứng ở đại điện chờ Hàn Canh, y đã chết lặng.

 

Hai người này, một chính là Hy Triệt, một chính là Khởi Phạm. Cả hai thấy y, hệt như không thấy, cao ngạo lạnh lùng, thậm chí là xem y như không có tồn tại.

 

Khi y hô to cho cánh cung thủ, nhắm vào hai người, y thật sự không muốn, thế nhưng y không còn cách nào. Khởi Phạm, tha lỗi cho ta. Tha lỗi cho ta!

 

-7-

 

Sau khi chiếm được Đông quốc, Kim Anh Vân rút khỏi triều ca, trở về Diêu thành, Thôi Thủy Nguyên vẫn ở lại kinh kỳ, trở thành cánh tay đắc lực giúp Hàn Canh truy tìm tung tích của hai vị Hoàng tử tiền triều.

 

Thôi Thủy Nguyên nam chinh bắc chiến vài năm,  chẳng mai bị trúng một loại độc, khi được đưa về kinh kì, tình trạng đã vô cùng nguy cấp. Nương tử của hắn, Thái Ninh, vì hắn mà không ngại gian khổ đi đến Diêu thành, thế nhưng Kim Anh Vân lại lạnh lùng từ chối: “Chung Vân ca chết rồi.”

 

Một thị vệ nói cho nàng nghe về vị Thần y sống ở biên giới hai nước cũ, nàng không quản cực nhọc đến tìm vị Thần y kia. Đến khi tìm được, nàng vì quá sức mà ngất đi.

 

Lúc ấy, nàng hoàn toàn không biết, mình đã bước chân vào Đông Phương Gia Trang.

 

-8-

 

“Phu nhân không biết mình đã có tin vui sao?”

 

Nam nhân trước mặt đưa cho nàng chén thuốc, hỏi nàng. Thế nhưng nàng lại khóc, nàng không ngại trước mặt người lạ kể rõ sự tình. Nàng phải tìm cho được vị thần y kia, phải cứu tướng công nàng. Có tin vui thì sao khi mà đứa chưa chào đời sắp trở thành cô nhi, còn nàng thì trở thành góa phụ.

 

Nàng làm sao mà biết,người mà nàng đang dốc hết bầu tâm sự kia chính là người mà nàng đang tìm – vị Thần y mà mọi người đồn đại.

 

“Phu nhân hãy nghĩ ngơi đi đã. Phu nhân không mệt nhưng đứa trẻ kia không thể chịu nổi đâu. Phu nhân bây giờ không phải chỉ sống cho phu nhân và tướng công của phu nhân không đâu.”

 

Nói xong, y cũng lặng lẽ bỏ ra ngoài.

 

Kim Hy Triệt đi theo sau y, cũng không dám lên tiếng. Kim Hy Triệt biết, đệ đệ của mình có lí do lưỡng lự. Bước vào đến y phòng, Kim Hy Triệt mới dám lên tiếng. Vấn đề của Kim Khởi Phạm và Thôi Thủy Nguyên, thật sự khó mà đoạn tuyệt một cách tuyệt đối được.

 

“Là ý trời muốn đệ đi gặp Thôi Thuỷ Nguyên.”

 

“Ý trời sao? Huynh vốn chưa từng tin vào ý trời cơ mà, Hy Triệt.”

 

Kim Hy Triệt im lặng không đáp.

 

Vài ngày sau, Kim Khởi Phạm cùng Thái Ninh quay về kinh kì. Loại độc mà Thôi Thuỷ Nguyên trúng phải, Kim Khởi Phạm chưa gặp qua bao giờ. Thế nên y lại không biết nên làm thế nào. Không phải là y không cứu, mà là y chưa bao giờ thấy qua loại độc này, nhưng mà Thái Ninh mỗi ngày đều đến tìm y, làm y cảm thấy áp lực, sau cùng y liều mình dùng bản thân làm thuốc thử.

 

Trời luôn không phụ người, sau cùng y cũng tìm ra được thuốc giải.

 

Sau khi hoàn toàn khỏe mạnh, Thôi Thuỷ Nguyên vui mừng khi biết tin Thái Ninh đã mang cốt nhục của hắn. Kim Anh Vân gửi cho hắn một phong thư, bảo hắn đến Diêu thành một lần. Hắn cũng trả lời sẽ sắp xếp đến ngay, thế nhưng vì nương tử  lâm bồn đột ngột, thế là kì hẹn đó, hắn để lỡ đến tận một tháng.

 

-9-

 

Khi hắn nhớ đến kỳ hẹn, vội vã đến Diêu thành trong niềm vui vừa được làm cha thì Kim Anh Vân cho hắn một gáo nước lạnh: Kim Khởi Phạm chết rồi.

 

Tại đây, hắn gặp lại KimHy Triệt và một người mà hắn nghĩ cả đời không thể nào gặp lại – Kim Tại Trung.

 

“Thôi Thủy Nguyên, ta nhất định sẽ lấy cẩu mạng của ngươi.”

 

Là Thẩm Xương Mân. Trong tất cả những người có mặt ở đó, Thẩm Xương Mân là người kích động dữ dội khi nhìn thấy hắn. Thẩm Xương Mân vừa nhìn thấy hắn thì đã đầy sát khí, nếu không phải là Phác Hữu Thiên và Kim Tuấn Tú giữ lại, có lẽ đứa hài tử này đã ra tay rồi. Thì ra, chuyện mà Kim Anh Vân đề cập đến chính là việc gặp mặt Kim Khởi Phạm lần cuối. Hắn đã không thể gặp mặt Kim Khởi Phạm lần cuối.

 

“Phạm không thể gặp ngươi, nhưng lại có cái này đưa cho ngươi.”

 

Thẩm Xương Mân đưa di thư mà Khởi Phạm gởi mình giao cho Thôi Thuỷ Nguyên.

 

Chỉ mong ngài sao này hãy bảo hộ bản thân và hoàng huynh Hy Triệt của ta.

 

Kim Khởi Phạm không viết quá dài dòng. Chỉ vỏn vẹn dòng đó, đã khiến Thôi Thuỷ Nguyên cả đời mãi mãi bị cột chặt vào sự an bình của Kim Hy Triệt và bí mật về con đường đến Đông Phương gia trang.

 

 

“Phạm…”

.

.

“Khởi Phạm công tử,người làm gì thế?”

 

“Ngươi hạ sốt rồi.”

.

 

Thôi Thủy Nguyên bật khóc như một đứa trẻ sau đó. 

Cùng nhặt lá

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất / Thay đổi )

Connecting to %s