Pháo Hoa Chóng Tàn

[T] Pháo Hoa Chóng Tàn Hệ Liệt [Đoản Thiên | Nguyên Phạm]

PHÁO HOA CHÓNG TÀN – HỆ LIỆT 2

28c88a03b0db7b5e4cbd0bb51ecb5aed

Nguồn ảnh: Pinterest

 

Author: Catpis_

Rating: T

Disclaimer: Những gì không thuộc về người khác thì là của tôi. Còn về họ, tôi hoàn toàn không nắm giữ được.

Characters: Thôi Thuỷ Nguyên, Kim Khởi Phạm, Thái Ninh và một vài người quen cũ.  

Category: AU.

Gerne: Cổ trang, cung đình. Chiến tranh.

Author’s Note(s):

Editted version. 

Sumarry:

 

Hắn đến biên giới của Đông và Tây quốc thỉnh y tương cứu.

Nhưng chính hắn cũng không thể ngờ rằng: y nhận lời là vì một lý do khác.

Hắn chỉ biết y là một vị đại phu với những quy tắc của riêng mình, nhưng hắn đã ép y phải phá đi nguyên tắc.

Cứ nghĩ cả đời chỉ có một lần tương ngộ, nhiều năm sau nương tử của hắn đến tìm y cứu hắn.

Để cứu hắn, y mang sinh mạng của mình ra đặt cược. Lần đặt cược này, cái giá phải trả vô cùng lớn.

 

Continue reading “[T] Pháo Hoa Chóng Tàn Hệ Liệt [Đoản Thiên | Nguyên Phạm]”

One | Two | Three Shot(s) - Đoản Thiên · Series Đau Thương

[T] Đau Thương 10 [Oneshot | Lee Teuk]

Đau Thương version 10 – Lee Teuk

b6fd4b39b9cf60d9d21bac20f4fffdbc

Nguồn ảnh: Pinterest

TRỪNG PHẠT

OST

Author: Catpis_

Beta Reader: Aly aka Lý Ngự Thiên

Rating: T

Category: G.

Characters: Lee Teuk – Park Jung Soo, Young Woon, khách mời đặc biệt: Hee và một (vài) người quen cũ.

Gerne: Sad.BE.

Author’s Notes 1: đọc lại cái shot 25 để nắm rõ hơn. 

 

 

-Vào truyện-

 

Một ngôi làng nhỏ ở rất rất xa thủ đô.

 

“Đánh nó đi. Đánh chết nó đi. Con quái vật đó không được phép tồn tại trên đời này.”

 

“…”

.

.

.

Đứa trẻ ấy dưới ánh mắt của bác sĩ Kim là một gia tài vô giá, một bảo vật cần được mang về viện nghiên cứu. Đám người kia thì đang đuổi đánh nó, còn nó thì cứ chạy, vừa chạy vừa gào, mong được cứu giúp. Bác sĩ Kim nhìn khung cảnh bên dưới, đôi môi ngạo nghễ vén lên một nụ cười. Ông tự tin rằng: Có vẻ như là người có thể sẽ đưa nó ra khỏi cái rắc rối này chính là lão.

 

Nhìn đứa trẻ bị nguyền rủa kia vật vã chống chọi, lão vô thức bật cười. Con người, dù lớn hay nhỏ đều phải được đẩy vào tận cùng của giới hạn, khi đó, bọn họ mới có thể rõ ràng bản thân mình hữu dụng hoặc vô dụng đến như thế nào.

 

“Ngài Kim, tôi sắp xếp xong rồi.”

 

“Tốt, chúng ta xuất phát nào.”

 

 

-1-

 

“Bố, bố hôm nay Lee Teuk về sao ạ?”

 

Chàng trai chạy thật nhanh xuống cầu thang, tiếng nói vang vọng khắp căn nhà.

 

“Young Woon, con thôi đi. Cẩn thận kẻo lại đụng đến vết thương của bố con.”

 

Bà Kim tức giận, dù miệng lớn tiếng la thằng con của mình nhưng ánh mắt cũng thoáng ra nét cười. Ông Kim vừa khoác áo vào, vừa với lấy chìa khóa xe treo cạnh cửa.

 

“Hôm nay Lee Teuk sẽ đến thẳng viện, con cũng nên ra dáng là một Viện trưởng đi. Đừng suốt mang cái vẻ mặt hiền lành như thế, không ai phục con đâu.”

 

Ông ta mang nón xong rồi, trước khi bước chân còn lại ra khỏi cửa thì quay sang lườm thằng con của mình. Lão ta đã ngầm cảnh cáo mấy lần rồi nhưng thằng Young Woon của lão cứ chứng nào tật nấy mà thôi. Rồi sẽ có một ngày nó nhất định phải trả giá cho nụ cười này. Ở đời, mỉm cười ít một chút, cười nhiều quá, kết cục không tốt lắm đâu.

 

“Nó nhắc mới nhớ, hôm nay, hình như là ngày thằng Lee Teuk về nước. Anh cũng nên có sắp xếp.”

 

“Sắp xếp gì?”

 

Ông ta hỏi lại, có một chút khó chịu.

 

“Thì chuyện của Hee…”

 

“Thôi đi, đã bảo là cấm nhắc đến cái tên ấy nữa mà.”

 

Lão ta quát người vợ của mình, vô cùng cấu bẩn. Hee – cái tên này vốn đã trở thành cấm từ trong căn nhà này.

 

“Tôi tự biết sẽ làm gì với thằng Lee Teuk đó. Còn bà, lo mà nói với thằng Young Woon, Jong Woon và cả Ryeo Wook: đừng có mà nhắc đến cái chữ Hee trước mặt Lee Teuk. Tôi không có chịu trách nhiệm việc thằng bé đó nó nổi điên lên đâu.”

 

“Tôi biết rồi.”

 

-2-

 

Viện nghiên cứu.

 

Lee Teuk trở về sau năm năm sang Trung Quốc theo yêu cầu của phân viện bên đấy. Quà chào mừng quả nhiên là hoành tráng: đích thân viện trưởng tiền nhiệm ra đón rước cơ mà. Thế nhưng, thay vì vui vẻ như trước khi đi, năm năm trở về Lee Teuk lại mang một khuôn mặt vô cảm. Không cười, không nói, không xem những người ở phân viện này ra gì.

 

“Lee Teuk, chào mừng con trở về.”

 

Viện trưởng tiền nhiệm Kim ôm cứng lấy anh ta, vỗ về như thể hai người vô cùng thân thuộc. Lee Teuk dù không tỏ ra bài xích nhưng rõ ràng cũng không hoàn toàn thích thú với sự hiện hữu của viện trưởng tiền nhiệm.

 

“Con vất và mấy năm nay rồi, Lee Teuk.”

 

Lão ta buông Lee Teuk ra, khuôn mặt vẫn tiếp tục phô bày cái nụ cười giả dối đến kinh tởm kia.

 

“Chút khổ sở này của con, so với những lo toan của chú, chẳng đáng là gì đâu ạ.”

 

Lee Teuk khi nói ra câu này, khuôn mặt lạnh như tờ. Lão ta nhìn trực diện vào Lee Teuk, nhưng lão đã lầm. Lee Teuk của năm năm trước có lẽ sẽ sợ hãi né tránh cái nhìn đó, Lee Teuk của năm năm sau lại dửng dưng nhìn lão, sau đó khẽ nhếch mép.

 

“Con nghe nói, hình như mọi người đã tổ chức một buổi tiệc mừng ngày con trở về. Vậy thì chúng ta vào dự tiệc thôi ạ.”

 

Nói rồi, Lee Teuk gạt tay lão bước vào.

 

Lão nhìn theo cái dáng người bé nhỏ của Lee Teuk đang được thằng con trai Young Woon lôi đi, cảm thấy thằng bé Lee Teuk này so với thằng bé Lee Teuk của nhiều năm trước thật sự đáng sợ.

 

Những ai chống đối lão vốn đều không có kết quả tốt. Trước cũng thế, sau này cũng vậy. Lão nhất định phải cho mọi người biết rằng dù lão không còn là viện trưởng nhưng lão vẫn có thể một tay che trời. Thế thôi.

 

-3-

Lee Teuk ngã người xuống giường. Sau một chuyến đi dài, bản thân chỉ muốn có được một giấc ngủ, nhưng cái viện nghiên cứu chết giẫm không cho anh được ngủ. Gọi là tiệc mừng Lee Teuk trở về, thật ra lại là một đại tiệc nhằm giới thiệu cái thế lực ngầm đang chi phối toàn bộ viện – tay chân của cựu viện trưởng Kim.

 

Lee Teuk nhìn qua từng khuôn mặt ở đó, cố gắng ghi nhớ hết tên của từng người. Lee Teuk muốn sẽ có một ngày đích thân đem bọn chúng giết hết để trả thù rửa hận cho những tủi nhục bản thân phải chịu suốt thời gian ở viện và phân viện ở Trung Quốc.

 

“Lũ khốn!”

 

Nghĩ đến đó, Lee Teuk với tay lấy một vật gì đó ném mạnh vào cửa. Vật được ném rơi xuống đất, vỡ tan. Sự tức giận cũng vì thế mà vơi đi một chút.

 

“Teuk hyung!”

 

Young Woon chưa có sự cho phép của Lee Teuk đã đẩy cửa vào, ánh mắt tròn xoe mỉm cười nhìn chàng trai đang nằm dài trên giường kia.

 

“Em phải gõ cửa trước chứ Woonie.”

 

Lee Teuk miệng phàn nàn thế nhưng vẫn nhích người một chút, nhường một chỗ nhỏ cho Young Woon.

 

“Em đến không đúng lúc ạ?”

 

“Không, không, vào ngồi đi, nhưng lần sau nhớ gõ cửa nhé.”

 

“Vâng.”

 

 

Lee Teuk trở về lần này thay đổi hẳn, đã trở thành người của công việc mất rồi. Cứ mở miệng ra là lại nói đến việc, dự án và những chuyện có liên quan đến viện nghiên cứu. Kim Young Woon chán nản mở miệng ngáp lên ngáp xuống mỗi khi nghe đến, nhưng ai bảo đó là việc yêu thích của Lee Teuk nên Kim Young Woon đành phải cố gắng chịu đựng mà nghe hết.

 

“… tạo ra một“Hee”mới từ một phần cơ thể của Hee, hyung đã suy nghĩ rất kĩ rồi. Không phải là không có khả năng mà là rủi ro quá lớn khiến hyung e sợ…”

 

Nữa tỉnh nữa mơ nghe nghe đến đó, Kim Young Woon bật dậy. Lee Teuk hyung vừa nói gì? Tái tạo lại “Hee” từ cơ thể của Hee sao?

 

“Khoan đã hyung. Hyung có thể nói ngắn gọn lại những gì hyung vừa nói khi nãy không?”

 

“Được thôi. Tạo-ra-một-Hee-từ-một-phần-cơ-thể-của-Hee.”

 

Nói xong, Lee Teuk còn khuyến mãi cho Kim Young Woon một nụ cười, khoe ra cái lúm đồng tiền hằn sâu nơi má phải.

 

“Em cứ từ từ xem xét, hyung còn rất nhiều ý định “điên rồ” khác. Dù em không cho hyung làm cái dự án này, thì hyung vẫn có những cái khác để nghiên cứu cơ mà.”

 

Lại cười.

 

“Em phải bàn lại với bố. Hyung chờ được chứ?”

 

“Dĩ nhiên là được.”

 

Lại cười nữa. Cái lúm đồng tiền bên má phải thật đáng ghét. Kim Young Woon quyết định phải đem chuyện quan trọng này nói lại cho bố biết. Bản thân là viện trưởng nhưng nhất định làm gì cũng phải suy tính cẩn thận đã. Huống hồ, tạo một người từ một bộ phận của người đã mất là phạm luật đó.

 

Trước khi cánh cửa đóng lại, Kim Young Woon nhìn lại Lee Teuk lần nữa, vẫn là cái lúm đồng tiền in hằn bên má phải đáng ghét đó thu hút ánh nhìn của Young Woon. Những lời muốn nói kia lập tực bị Kim Young Woon nuốt lại vào trong.

 

Dự án được thông qua một cách dễ dàng. Đội ngũ thực hiện gồm có Lee Teuk, Jong Woon và vài người nữa nhưng sau đó toàn bộ quyết định rút, trừ Jong Woon. Có lẽ vì sự điên loạn của Lee Teuk hoặc là vì sự dã man, sự vô nhân tính của dự án.

 

Sau đó, Jong Woon phát điên vì tiếp tục trụ lại dự án đó. Kim Ryeo Wook hạ sát Kim Jong Woon và nhận lãnh cái kết: bị giam cầm vĩnh cửu nơi tầng hầm tăm tối. Họ Kim cũng từ luôn đứa con trai út, gạch luôn cái tên Kim Ryeo Wook khỏi gia phả.

 


-4-

Shin Dong Hee ngước nhìn Lee Teuk, muốn nói gì đó nhưng lại không dám nói. Bản thân sợ rằng sẽ lại vô tình rước lại cái kết thảm khốc giống như Kim Jong Woon hay Kim Ryeo Wook. Ở cái chốn này, im lặng là sống sót. Đừng quá tò mò mà bước chân vào thế giới của người xung quanh, Thần Chết vẫn đang ở đó lặng lẽ quan sát nhất cử nhất động, chỉ cần sơ ý, chiếc lưỡi hái kia sẽ không ngần ngại mà vung xuống.

 

“Cậu muốn hỏi gì tôi à, Shin Dong Hee?”

 

Nghe gọi, Shin Dong Hee ngẩn người nhìn Lee Teuk trong một thoáng. Quả thật là có chuyện muốn nói nhưng lại quyết định không hỏi nữa. Shin Dong Hee chưa muốn chết.

 

“Không có gì đâu…”

 

“À, mà dạo này phía bên chỗ viện trưởng tiền nhiệm sao rồi?”

 

Lee Teuk bất giác ngước lên nhìn mông lung đâu đó, sau đó tự dưng hỏi tới gia đình họ Kim. Đôi môi thoáng có nét cười, nhưng nụ cười quá nhạt. Nhạt đến mức Shin Dong Hee chẳng dám khẳng định người trước mặt mình đang cười.

 

“Viện trưởng phu nhân tự sát rồi, sau khi biết tin Ryeo Wook chọc mù một mắt.”

 

“Thế còn… viện trưởng Kim?”

 

Lee Teuk băn khoăn rất lâu mới hỏi tới cha của Young Woon. Dù sao, cũng nhờ có ông ấy mới có Lee Teuk ngày hôm nay, cũng không thể ăn cháo đá bát được.

 

“Ông ta… phát điên rồi.”

 

Shin Dong Hee nặng nề nhả từng chữ. Lee Teuk nghe xong quay sang, hoàn toàn không tin vào những gì người kia vừa nói. Một lần nữa hỏi lại, ép Shin Dong Hee nặng nề lặp lại câu trả lời. “Ông ta phát điên rồi.”

 

Sau khi Shin Dong Hee máy móc lập lại, Lee Teuk bất ngờ cười vang, cười đến nôn ra máu. Shin Dong Hee sợ hãi vội chạy tới đỡ nhưng đã bị Lee Teuk gạt tay ra. Anh không cần.

 

“Haha, viện trưởng, ông sau cùng cũng có ngày này. Ông sau cùng cũng bị quả báo rồi. Trời có mắt. Trời có mắt mà.”

 

Vừa nói, vừa không ngừng ho ra máu. Shin Dong Hee sợ hãi toan chạy ra ngoài gọi người nhưng đã bị Lee Teuk ngăn lại. Còn Lee Teuk dù có chết cũng không thể để cho mọi người biết tình trạng thật sự mình.

 

“Tôi nhờ cậu một chuyện được không Shin Dong Hee?”

 

Lee Teuk ngước nhìn Shin Dong Hee đầy thành khẩn, đáp lại anh là cái gật đầu của cậu.

 

“Cậu nói với Young Woon, tôi muốn đi thăm cựu viện trưởng, được không?”

 

Shin Dong Hee ngạc nhiên nhìn Lee Teuk. Có ai mà không biết, gia đình của Viện trưởng Kim Young Woon hiện tại không phải là do Lee Teuk hại ra ngày hôm nay sao? Bây giờ họ đã tan nát như thế, Lee Teuk còn chưa muốn dừng tay à? Kim Young Woon hiện tại đã không ngó ngàng đến Lee Teuk nữa rồi, Lee Teuk vẫn còn muốn phá nát chút lòng tin cuối cùng của Kim Young Woon nơi mình sao?

 

“Lee Teuk hyung, anh không cần phải đến đó đâu. “Tháp” là tử địa của viện mà.”

 

“Bị giam trong “Tháp” sao?”

 

Lee Teuk ngớ ngẩn hỏi lại. Cảm thấy chút hy vọng của mình đã bị câu nói vừa rồi của Shin Dong Hee đánh đổ. “Tháp” là cấm địa của viện, không phải ai cũng có thể vào. Thường vào rồi thì chẳng bao giờ có thể ra được nữa. Trong đó chứa đựng điều kinh khủng gì, thường chỉ có viện trưởng biết mà thôi.

 

“Tôi biết rồi. Cậu hôm nay về nghỉ ngơi đi. Tôi cũng cần phải nghỉ ngơi.”

 

Shin Dong Hee cẩn thận nhìn lại lần nữa trước khi đóng cửa. Sau khi chắc chắn Lee Teuk đã nhắm mắt rồi mới dám đóng cửa, rời đi.

 

Ngay khi cánh cửa đóng lại, Lee Teuk mở mắt, nhìn chăm chăm vào chiếc đồng hồ nơi đầu giường. 14:15.

 

-5-

 

Tháp.

 

Dù lúc nào cũng nằm được gắn mác là cấm địa nhưng sự canh giữ nơi này lại vô cùng lỏng lẻo, có thể nói gần như là chẳng có bất kỳ ai canh gác, không một bảo vệ, không một bóng người. Nơi này mang một cái không khí vô cùng u ám hệt như những tòa lâu đài trong bộ những phim kinh dị của Hollywood. Cái không khí đặc quánh sự lạnh lẽo và đáng sợ này đúng là không có ai có can đảm ở đây cả.

 

Lee Teuk ngước nhìn bản chỉ dẫn treo ngay cửa, ánh mắt cũng nhìn ngó xung quanh một lần trước khi quyết định bước lên tầng.

 

Lão viện trưởng tiền nhiệm thu người một góc trong căn phòng nhỏ. Lee Teuk phải đứng quan sát rất lâu mới có thể nhận ra lão dù rằng tấm biển tên lão được treo ngay trước căn phòng. Cả khuôn mặt bị chiếc mũ trùm đen che kín, chỉ thoáng thấy được hàm răng trắng đều khi đôi môi nhếch lên nụ cười: nhìn ngày hôm nay của lão, Lee Teuk thật sự không giấu được nụ cười và cả nước mắt.

 

“Viện trưởng Kim…”

 

Lee Teuk khẽ gọi. Tiếng gọi nhỏ như tiếng đập cánh của những con muỗi, nhưng trong cái không gian đặc quánh của tháp quả thật có chút đáng sợ.

 

Lão viện trưởng đã phát điên – theo lời của Shin Dong Hee – ngước nhìn về phía cửa. Chỉ thấy bóng dáng cao gầy đầy quen thuộc, bất giác hơi nheo mắt vì sợ mình nhìn nhầm.

 

“Hee? Là Hee sao?”

 

Lee Teuk nhẹ nhàng kéo chiếc mũ trùm đầu lớn xuống, nở một nụ cười. Phía bên má phải, cái lúm đồng tiền xuất hiện.

 

“Viện trưởng, con là Lee Teuk, không phải Hee.”

 

Lee Teuk khẽ đáp.

 

“Con đến thăm người.”

 

Lão ta nghe đến Lee Teuk, khuôn mặt ngờ nghệch thoáng hiện lên nụ cười, chân vừa bước xuống giường, toan chạy đến nhưng lão ta bỗng dừng lại, nụ cười biến mất.

 

“Không đúng, Lee Teuk không thích màu đỏ. Lee Teuk không bao giờ mặc đồ màu đỏ cả. Mày không phải Lee Teuk, mày là ai?”

 

Hiện tại, Lee Teuk đang khoác trên người một bộ đồ màu đỏ. Đỏ hệt máu. Phải chăng vì lão đã phát điên rồi nên không thể phân biệt được đâu là Lee Teuk thật nữa rồi.

 

“Chú Kim, cháu là Lee Teuk, là Lee Teuk đây, là Park Jung Soo mà, cháu không phải Jung Hee.”

 

“Không phải. Mày chính là Park Jung Hee, em trai của Park Jung Soo, chính mày mới là Đứa trẻ bị nguyền rủa năm nào.”

 

Sau câu nói như đinh đóng cột kia, Lee Teuk chỉnh lại quần áo một chút. Thái độ rất khoan thai, trái ngược với thái độ hoảng sợ cùng cực của lão Viện trưởng đang bị giam trong kia. Sau khi xong xuôi, Lee Teuk bật cười, cái lúm đồng tiền lại in hằn bên má phải. 

 

“Chú Kim, chú bị giam ở đây đã bị bọn họ làm cho chú phát điên thật rồi. Chú xem, khuôn mặt này, cái lúm đồng tiền này, làm sao có thể là Park-Jung-Hee-đã-mất-tích được cơ chứ. Cháu là Jung Soo. Chú à, cháu là Jung Soo.”

 

Mỗi một chữ Jung Soo kèm theo một cụ cười, cái lúm đồng tiền cứ thế mà in hằn. Đầy ám ảnh.

 

“Mày không phải Lee Teuk, không phải Jung Soo, mày là Jung Hee. Mày chính là Park Jung Hee, đứa em trai song sinh của Jung Soo.”

 

Lần này, nụ cười biến mất thật. Lee Teuk hay là Park Jung Hee thật sự nghiêng đầu, ánh mắt từ dịu dàng chuyển sang căm phẫn.

 

“ĐỦ RỒI.”

 

“…”

 

“Park Jung Hee hay Park Jung Soo không còn quan trọng nữa vì chính tôi sẽ kết liễu cuộc đời ông, Viện trưởng đáng kính à.”

 

“Mày nói gì? Mày không được làm bậy đó, tao la lên đó.”

 

Park Jung Hee cười khẩy.

 

“Viện trưởng Kim đáng kính, cứ la lên đi, cứ gào thoải mái lên đi. Không một ai có thể đến cứu ông đâu. Tôi nhắc lại cho ông nhớ, đây là Tháp, là cấm địa của viện đó”

 

Một tràng cười dài pha lẫn với tiếng gào thét của lão Viện trưởng.

 

-Vĩ Thanh-

 

Shin Dong Hee trong trang phục phẫu thuật, nhìn một lượt căn phòng, lắc đầu: Tên điên Lee Teuk này, làm gì cũng phải chịu khó một chút chứ. Phải dọn dẹp hiện trường chứ.

 

Nhưng dù thế nào, Shin Dong Hee cũng đã sẵn sàng. Phải dọn dẹp mọi thứ thật hoàn hảo, thay những kẻ điên này dọn dẹp lại hậu quả mà chúng bỏ lại.

 

Park Jung Soo, Park Jung Hee, hai đứa trẻ đáng thương cũng đáng hận này…

 

Ân ân oán oán, biết đến bao giờ mới kết thúc đây?

 

Hành lang của Viện rất dài và còn tối nữa.

 

Lee Teuk cho tay vào túi áo blouse, vừa đi vừa nghĩ ngợi gì đó.

 

“Lee Teuk hyung.”

 

“Shin Dong Hee, có gì thế?”

 

Shin Dong chạy đến, nhìn Lee Teuk thật lâu rồi thì thầm vào tai anh. Không rõ Shin Dong Hee đã nói gì, chỉ biết đôi mắt Lee Teuk sau đó mở to, khuôn mặt tím tái. Khi Shin Dong rời đi, Lee Teuk vẫn còn đứng như mọc rễ ở đó.

 

“Cậu… cậu làm sao có thể biết được?”

 

Lee Teuk vẫn còn đứng đó, trong sự kinh hoàng về những gì mà Shin Dong Hee đã nói.

 

-Sự Thật-

 

Shin Dong Hee chọn cách im lặng: sự thật này, nói ra cũng chẳng có thể giải quyết được gì. Thế nên, thay vì cứ cố gắng đem nó ra ánh sáng, tại sao không để nó mãi mãi nằm im trong bóng tối vĩnh cửu. Lee Teuk có lí do để làm thế. Nếu năm xưa không phải viện trưởng Kim làm thế thì có lẽ bây giờ, cái kết của ông ấy cũng không thê thảm đến thế này.

 

Mười năm trước, trở về sau một chuyến khảo cứu ở một nơi xa thành thị, viện trưởng Kim mang theo hai đứa trẻ, một trong hai đứa được dân làng nơi đó gọi là Đứa Trẻ Bị Nguyền Rủa. Một đứa tên Jung Soo, một đứa tên Jung Hee. Hai đứa trẻ sinh đôi này được phân biệt bằng cái lúm đồng tiền. Một đứa có cái lúm đồng tiền bên má trái, đứa còn lại là bên má phải.  Mọi người vẫn cứ hay nhầm lẫn hai đứa, không thể phân biệt được đâu là Jung Soo, đâu là Jung Hee, người duy nhất phân biệt được là viện trưởng Kim.

 

Qua kiểm tra lâm sàng, phía viện nghiên cứu chọn Jung Hee làm vật mẫu cho một thí nghiệm điên rồ của lão. Không ai rõ thí nghiệm đó là gì ngoại trừ viện trưởng. Sau đó, ông tách hai đứa trẻ đó ra, nuôi dạy chúng theo từng cách riêng biệt để có thể dễ dàng tiến hành thí nghiệm trên cơ thể của Jung Hee bé nhỏ.

 

Thí nghiệm không thành công, Park Jung Soo mất mạng. Park Jung Hee mang danh Park Jung Soo, sau đó đổi tên là Lee Teuk, lấy danh phận là cháu của họ của viện trưởng phu nhân – Lee Seol Hwa đến Trung quốc du học.

 

Park Jung Soo thật sự đã chết, Park Jung Hee thật sự cũng đã chết. Người còn lại hiện tại chính là Lee Teuk, cháu trai của viện trưởng phu nhân Lee Seol Hwa.

 

Kết Thúc

 

Kim Young Woon ngước nhìn Brian Kim bật cười, thế nhưng, trong đôi mắt kia lại chứa đầy nước mắt. Brian Kim chỉ có thể im lặng. Thì ra chính Kim Young Woon cũng phải đau đớn như thế nào khi bất lực nhìn Lee Teuk lần lượt sát hại từng người trong gia đình mình.

 

Khoảng lặng rất dài sau đó, cho tới khi Shin Dong Hee gõ cửa nói là Brian đã đến giờ phải vào phòng phẫu thuật.

 

Kim Young Woon vẫy tay tiễn khách, không có ý muốn nghe thêm bất cứ lời nói nào từ hai người kia. Brian Kim và Shin Dong Hee chỉ gật đầu chào rồi đóng cửa phòng. Trước lúc cánh cửa gỗ nặng nề khép lại, Brian thấy Kim Young Woon ôm khung ảnh bật khóc.

 

Cả một đoạn dọc hành lang y không nói lời nào. Trước khi rẽ vào hướng về phòng phẫu thuật, Brian Kim nắm tay Shin Dong Hee, nêu ra thắc mắc.

 

“Tại sao Lee Teuk không hại Kim Young Woon?”

 

Shin Dong gạt tay Brian Kim ra, bình thản đáp.

 

“Bởi vì chính Kim Young Woon hôm đó, ăn cắp chìa khóa của bố mở cửa cho Jung Hee và Jung Soo gặp nhau….”

 

Brian Kim trầm ngâm. Và vì cái hành động trẻ con ấy, Jung Soo phải trả giá bằng mạng sống, còn Kim Young Woon trả giá bằng cả gia đình đang hạnh phúc của mình. Brian rất muốn hỏi thêm nhưng lại chọn nuốt xuống những thắc mắc trong lòng. Có lẽ đây chính là cách trả thù đáng sợ của Lee Teuk – Park Jung Hee. Thật sự quá tàn nhẫn.

 

“Shin Dong Hee…”

 

“Sao thế tiến sĩ Kim?”

 

“Thế còn anh thì sao?”

 

Shin Dong Hee hơi nghiêng đầu, không hiểu.

 

“Là ý gì thế? ”

 

“Kim Young Woon đang chịu sự trừng phạt của Lee Teuk Park Jung Hee, còn anh, anh đang chịu sự trừng phạt của ai?”

 

Shin Dong Hee giật mình, mở to đôi mắt kinh hoàng nhìn Brian Kim. Đôi môi mấp máy gì đó nhưng vì ở quá xa, Brian Kim không hề đọc được khẩu hình đó. Câu hỏi bị bỏ ngỏ đó. Shin Dong Hee lập tức quay đi khi nhìn thấy có người đi đến cạnh Brian Kim – là thực tập sinh mới.

 

Đến lúc Brian Kim quay sang thì Shin Dong Hee đã biến đâu mất rồi.

 

 

.FIN.

 

 

Author’s Note 2:

Trước hết, tôi nghĩ các bạn sẽ thắc mắc là, tại sao lại là 10 mà không phải 9. Không phải là bởi vì tôi ghét số 9 đâu nhé! Lý do là version thứ 9, tôi đang viết dở và version thứ 9 này, tôi dành cho một nhân vật khác, không hề liên quan đến SuJu. Nhưng tại sao lại là 9 thì tôi sẽ giải thích khi công bố version 9. (Nghe có vẻ huề vốn nhỉ.)

Shot này gần như đã sắp đi đến phần kết của series, chỉ còn 2 shot nữa (11 và 12) sẽ là đại kết thúc cho toàn bộ câu chuyện này. Tôi cũng không biết các bạn đã nghiệm ra được mạch chính của câu chuyện chưa cũng như đã có thể sắp xếp trình tự đúng của các câu chuyện từ đầu đến giờ chưa nữa.

Shot này có liên quan đến version thứ 2, có thể xem là ngoại truyện hay phần mở rộng cho nó cũng được. Ngoài ra, nó cũng liên quan đến shot thứ 5 – viết về Ryeo Wook và shot thứ 3 – cái kết của tiến sĩ Brian Kim.

Tôi không biết phải viết thêm những con chữ gì nữa, cá nhân tôi nghĩ, tôi đã liệt kê thông tin rất đầy đủ trong mạch truyện rồi. Các bạn có thắc mắc, tôi hoàn toàn mong các bạn để lại bình luận.

Tôi cũng nói thêm là, hai shot liên quan đến Ryeo Wook và Brian Kim kia, tôi đã có edit lại, các bạn nên đọc lại để hiểu rõ hơn nhé.

Cảm ơn các bạn vẫn còn chờ con mèo già như tôi đến thời điểm này.

 

Tân nương của Thủy Thần

[T] TNTT [Longfic | Super Junior][32] (đã chỉnh sửa 22/4/2017)

80cdaa38db282fff6532c01c444d9140

 

Chương 32.

 

 

“Kangta, kể từ lúc này, người không còn là người của Thuỷ tộc. Ta tước quyền thừa kế của người. Người buộc phải rời khỏi đây và không bao giờ được phép trở lại Thủy cung này, —- trừ phi ta chết…”

 

 

 

– Đang nhớ đến chuyện xưa sao?

 

 

Kangta giật mình quay lại đã thấy Hỏa thần đứng cách xa mình khoảng ba bước chân. Xích bào tung bay trong gió lộng, Hỏa thần nhìn thật sự quá xa cách, quá mông lung.

 

– Hỏa thần. Thất lễ.

 

Kim Heechul cười khẩy. Kangta nghĩ, mình nên rời khỏi đây, đứng bên cạnh màu đỏ đến nhức nhối này, thật cảm thấy vô cùng khó chịu.

 

– Không muốn hỏi lí do sao?

 

– Lí do?

 

Quả nhiên, Kangta dừng bước. Dĩ nhiên, Kangta muốn biết, nhưng Kangta cũng hiểu, đôi khi biết quá nhiều lại nhanh, rất nhanh sẽ đi đến cái chết. Kangta làm sao mà không biết chứ, Kangin chắc chắn là đã nắm được một bí mật kinh thiên gì đó mới bị tên khốn Ngọc đế hãm hại và còn lôi kéo những tộc nhân vô tội của Thủy tộc vào cuộc chiến phi lí của lão.

 

– Ta không quan tâm, Hỏa thần. Ta thật sự không quan tâm. Chỉ cần có thể bình an sống hết đời này, ta nghĩ với ta thế là đủ rồi.

 

– Vậy hóa ra… Hỏa thần ta vừa ép ngài làm chuyện ngài không có hứng thú sao?

 

Kangta không đáp, nhưng còn chưa kịp nhấc chân  lên, đã bị một bóng người chặn lại. Người nọ, không cao lớn, khuôn mặt hệt như một con khỉ, vẻ thông minh cũng như sự giảo hoạt song song hiện lên trên khuôn mặt.

 

– Lee Hyukjae.

 

Kim Heechul quay lại, nhíu mi nhìn Kangta- lúc này đang để vẻ sợ hãi phô ra trên toàn bộ khuôn mặt. Không hiểu sao, nhìn thấy vẻ sợ hãi đó của Kangta, Kim Heechul lại ngoác miệng cười lớn, tiếng cười vang vọng, làm cho người nghe được cảm thấy sợ hãi thập phần.

 

– Kim Heechul, ngài đúng là điên rồi. Liên kết với Dị tộc, nhất định… nhất định sẽ không có kết quả tốt.

 

– Bổn tọa đã chết một lần, chết thêm một lần nữa có là gì?

 

Kim Heechul vung ống tay áo. Bấy giờ, Kangta đã hiểu được tại sao lại là người của Hỏa tộc mà không phải bất kì tộc nhân khác. Tại sao năm xưa Ma tôn nhất định chọn người của Hỏa tộc trở thành tân nương của mình. Tà áo bay bay, hệt như một con phượng hoàng lửa đang bay lượn. Tuyệt mĩ. Vô cùng tuyệt mĩ.

 

– Kangta thần quan!

 

Lee Hyukjae, chủ nhân sau bức màn của Huyền Vũ cung, kẻ nắm quyền cai quản phương Bắc huyền bí khom người. Điều này, càng làm Kangta kinh hãi hơn nữa. Những người từng gặp Lee Hyukjae kể lại rằng, Huyền Vũ chủ tử Lee Hyukjae chẳng bảo giờ cúi đầu trước ai, nhưng một khi Lee Hyukjae đã cúi người trước người đó, chứng tỏ, bản thân Lee Hyukjae xem trọng người này hoặc là người này sẽ nhanh chóng bị y hạ sát.

 

– Ta không dám nhận, nhận rồi chẳng phải thừa nhận, chúng ta đứng chung một xuồng sao? Thế có nghĩa là các ngươi chết, ta cũng sẽ không thoát khỏi liên lụy.

 

– Không phải chỉ riêng một mình người đâu, còn có ta nữa, Kangta thần quan.

 

Hankyung bước ngang qua Lee Hyukjae, đi tới phía của Kim Heechul, quỳ gối xuống. Kangta cảm thấy bản thân hệt như bị ba người này ném vào một hố băng, hoàn toàn không nghĩ có thể chấp nhận được sự thật đang phô bày trước mắt mình khi này.

 

– Thật… thật ra các người …

 

– Chúng ta là một nhóm, chúng ta muốn lật đổ Choi Siwon.

 

Màu đỏ ma mị này, hệt như máu. Kangta biết, mình đã không dưới một lần nhìn thấy màu đỏ này. Năm đó, chính là màu này đã nhuộm đỏ Thủy tộc…

 

– Thật ra các người muốn gì?

 

Kangta vốn không có hứng thú với quyền lực. Đối với Kangta, quyền lực là một cái gì đó rất xa xỉ, muốn có quyền lực, nhất định phải trả giá. Cái giá đôi khi rất cao, cao đến mức mất luôn cả mạng sống. Nhân lúc Kangta còn đang chìm vào suy tư của bản thân, Heechul đã tiếp lời.

 

– Kim Kibum. Ta muốn người về đó, nằm vùng giúp Lee Hyukjae đưa Kibum rời khỏi Thủy tộc.

 

– Kim Kibum? Hắn ta là ai? Tại sao ta phải giúp người, Hỏa thần?

 

Kangta hỏi lại.

 

– Kibum là đệ đệ của ta. Đã bị Siwon giam giữ ở Thủy cung. Dĩ nhiên, ta không thể nào để Kangta thần quan chịu thiệt. Ta sẽ giúp Kang Minkyung lên ngôi Thủy thần. Người sẽ thành Nhiếp chính Vương.

 

Kangta ngước nhìn Kim Heechul, Hankyung và Lee Hyukjae. Bản thân tự hỏi, chuyện gì đã xảy ra trong khoản thời gian Kangta biến mất khỏi Thủy tộc.

 

– Nếu ta không giúp đỡ các người thì sao?

 

– Không sao cả. Chúng ta cũng sẽ tự tìm cách. Chỉ là có thể sẽ vất vả hơn thôi.

 

Lần này là Long thần Hankyung đáp.

 

– Victoria được gả đến Thủy tộc. Chưa được ba tháng, phu quân của muội ấy bị giết vô cùng thê thảm. Ta nghĩ người biết việc ta muốn nói đến phải không Kangta thần quan?

 

Kangta gật đầu. Victoria sẽ được chọn lựa hoặc là tiếp tục ở lại, hoặc là phải trở về U Long. Nhưng cho dù Victoria có chấp nhận ở lại thì cũng sẽ bị Thủy mẫu và Thủy thần chèn ép đến chết. Còn nếu trở về thì sẽ bị mang tiếng với U Long. Nàng ta không thể trở về, càng không có lý để ở lại. Thế nên, nhất định phải tìm được một lý do chính đáng để cho Victoria ở lại Thủy cung. Và Kangta là hợp lý nhất – vì một món nợ từ rất xa xưa của cả hai.

 

– Các người thật sự muốn ta quay lại Thủy cung trở thành lý do để bọn họ lưu lại Victoria?

 

– Quả là như thế.

 

Hankyung đáp.

 

– Trăm sự nhờ Kangta thần quan.

 

– Ta có nói là sẽ nhận lời sao?

 

Kangta khoanh tay, ngước nhìn Long thần.

 

– Người sẽ không nhận lời được sao, Kangta?

 

Lần này đến Heechul đáp. Có một vài chuyện không phải quá nhiều người biết. Mà là có quá nhiều người biết, nhưng những kẻ đó đã mãi mãi im lặng ở Cõi Hư Vô rồi. Thế nên, những người biết còn lại chọn cách im lặng hoặc quên lãng.

 

Kangta nhìn nụ cười nữa miệng của Heechul, cảm thấy có một chút bức bối không chịu được. Quả nhiên là bị Hỏa thần này nắm thóp rồi.

 

– Được rồi… Ta đồng ý với các người…

 

 

Giao dịch của bọn họ, như thế mà đạt thành. Heechul biết: Thủy thần thật sự của Thủy tộc chính là Kangta. Năm xưa, ba vị bô lão đã bói được một quẻ đại hung nói rằng Thủy tộc sẽ gặp đại nạn, Kangin khi ấy quyết định đứng ra hứng chịu kiếp nạn đó. Kangin được sắc phong Thủy thần, thay người huynh trưởng gánh chịu sát kiếp. Mọi chuyện sau đó, có lẽ không cần phải giải thích nữa.

….

 

 

 

Thủy cung. Thọ Khang cung.

 

Kim Isak rót cho Ee Teuk tách trà, rồi đứng sang bên báo lại những chuyện được gần đây cho Ee Teuk. Ee Teuk vừa nhấp trà, vừa nghe, không biểu hiện nào quá cường điệu.

 

– Vẫn chưa tìm được Victoria sao?

 

– Dạ thưa, vẫn chưa.

 

Ee Teuk đặt tách trà xuống, rất nhẹ nhàng.

 

– Thế phía Thủy thần không có phản ứng gì sao?

 

– Một chút động tĩnh cũng không có.

 

Ee Teuk chìm vào trầm ngâm.

 

– Eunhyuk đâu rồi?

 

Ee Teuk có một cảm giác, phía Bắc nhất định có dính đến chuyện này. Mà nếu là phía Bắc, dĩ nhiên cái tên giả thần giả quỷ Lee Hyukjae này phải biết được gì đó.

 

– Bẩm, từ sáng đến giờ không thấy Eunhyuk tổng quản đâu cả.

 

Ee Teuk trợn mắt quay sang nhìn Kim Isak, cái nhìn làm Kim Isak giật bắn mình, vội vã quỳ rạp xuống, không dám ngẩng đầu.

 

– Lee Hyukjae, đừng để ta biết ngươi bắt cá hai tay, nếu không, ta tuyệt đối không để ngươi sống yên ổn.

 

Ee Teuk ghét nhất bị phản bội và căm ghét kẻ nào phản bội mình. Năm xưa, Kangin chính vì bị người thân cận phản bội mà tử trận, Thủy cung bị sự giày xéo của tên Ngọc đế mang mặt cười kia giày xéo một thời gian dài. Lúc ấy, cuộc sống của Ee Teuk vô cùng thê thảm, thậm chí có thể nói không thể sống được.

 

Khi chọn được Thủy thần kế nhiệm, Ee Teuk đã nghĩ cuộc sống của mình có lẽ sẽ khá khẩm hơn. Thế nhưng, một lần nữa, lão Ngọc đế chết tiệt đó lại xen vào, lão ta dùng uy quyền của mình, ép buộc các vị trưởng tộc chọn cháu trai lão, Choi Siwon. Chuyện sau này, có lẽ không cần nhắc đến, cháu trai lão quay ngược đầu cắn lại lão, sau khi bị lão biệt giam trong Tịch Nguyệt Các một thời gian để xám hối.

 

Ee Teuk chính là không thể hiểu, thật ra là lí do gì khiến lão và cháu trai lão quay ra đối địch nhau. Nhưng dù là chuyện gì thì xét cho cùng là niềm vui với Ee Teuk. Ít nhất là không cùng phe với lão thì Ee Teuk dễ dàng đối phó hơn.

 

– Tìm và bảo Eunhyuk đến đây cho ta.

 

Kim Isak ngoan ngoãn vâng lời. Khi chỉ còn lại một mình thì Lee Hyukjae lại xuất hiện.

 

– Thủy mẫu, người tìm ta sao?

 

– Huyền Vũ chủ tử… Ta hỏi thật người, mấy việc xảy ra ở Thủy cung dạo gần đây, có phải là do người ngầm sắp xếp hay không?

 

Lee Hyukjae chớp chớp đôi mắt tròn, trưng ra bộ mặt ngây thơ giả tạo nhìn Ee Teuk.

 

– Thủy mẫu, thật là oan cho nô tài.

 

– Đừng có mồm mép.

 

Ee Teuk đập tay thật mạnh xuống bàn. Đến lúc này, Eunhyuk tổng quản cũng chẳng thèm giữ khẽ, đôi môi nhếch lên, ngạo nghễ cười.

 

– Người có chứng cứ không vậy, Thủy mẫu? Đừng có ngậm máu phun người. Bổn tọa sẽ không khách sáo đâu đó.

 

– Lee Hyukjae…

 

Ee Teuk hơi dịu giọng lại, rõ ràng sẽ thật ngu ngốc khi mà chọc giận cái tên Dị tộc này.

 

– Ta hỏi lại lần nữa, Huyền Vũ chủ tử. Thật lòng trả lời ta.

 

– Thủy mẫu, ta cũng thật lòng nhắc lại cho người giao dịch của hai ta. Ta tiếp nhận Kim Jongwoon và Kim Ryeowook không phải là do người mà là từ một người khác nhờ vả ta. Người nghĩ thế nào, một Thủy mẫu không có chỗ đứng ở ngay chính Thủy cung, lấy tư cách gì mà ra điều kiện với ta.

 

Lee Hyukjae liếc Ee Teuk một cái, từng bước từng bước dồn Ee Teuk đến góc.

 

– Thủy mẫu, ta cũng nói thật cho người biết, người đó rất muốn hợp tác với người. Người đó cũng rất ghét Siwon, thậm chí người đó còn muốn giúp người kéo Choi Siwon ra khỏi Thủy cung này. Người đó còn nói, nếu tận diệt Thủy cung, dù sao cũng sẽ tha cho người một con đường sống.

 

Ee Teuk không biết nên nói gì, sau một khoảng thời gian im lặng kéo dài giữa cả hai, Ee Teuk cũng lên tiếng.

 

– Ta muốn gặp người này.

 

Ee Teuk vừa dứt lời, từ phía cửa truyền đến giọng nói và tiếng vỗ tay. Sắc đỏ chói lóa làm Ee Teuk phải nheo mắt lại. Màu đỏ. Toàn bộ Thần giới chỉ có mỗi một con người này.

 

– Hỏa thần Kim Heechul… mạo phạm đến thăm mà không báo trước, hy vọng không làm Thủy mẫu người đây kinh sợ.

 

Từ lần sau cùng gặp Kim Heechul, Ee Teuk cũng chưa bao giờ nghĩ sẽ phải chạm trán con người này lần nào nữa. Ở Kim Heechul, Ee Teuk chưa bao giờ nhận ra một chút thiện ý nào, hoặc cảm giác sẽ tin tưởng được. Chưa bao giờ.

 

 

 

Hoàn chương 32.

Thủy Thiên Nhất Sắc · Vietsub

[Vietsub-Kara] HITA – Thán Phù Trầm {Tổng hợp nhân vật}

 

Khúc: Thán Phù Trầm
Xướng: HITA.
Nhạc: 白蔓 – Bạch Mạn
Lời: 李忆如 (兰FIS忆如) – Lý Ức Như (Lan FIS Ức Như)
Ca sĩ / Hòa âm / Hậu kỳ: HITA
Dịch: Clara Thiên Ngọc
Subber: Thủy Thiên Nhất Sắc

Chú thích:
[0]: “Chấm đất” là Clara dịch hình tượng vì nguyên bản câu hát phải là “Tóc xanh đã rất dài”. Xanh ở đây giống trong câu “Người đầu bạc tiễn kẻ đầu xanh”, tức có thể hiểu đây là mái tóc (đen) của người trẻ tuồi.

[1]: Tương tự lời dặn trước lúc chia tay thay cho lời tạm biệt mà trong phim, truyện Trung Quốc ta vẫn thường thấy: “Bảo trọng”.

[2]: Lạc hoa: Hoa rơi.

[3]: Nguyên bản là “một cái phất tay áo”.

[4]: Clara dịch thoát ý. Về căn bản nghĩa của câu này là: Người đã đến một thế giới khác, bỏ lại thành không (Nguyên văn của ss Shinre: 九天重 means another world, like heaven sumthing).
– – Không thành: Thành không (Đảo lại nghe cho hay ấy mà =]] )

Nguồn từ nhà bạn Clara, nếu bạn có vô tình đi ngang, mong bỏ qua cho mình. ^_^