Ngủ thật say trong thế giới … Bướm … Bay | Sleeping in the World of the Flying Buterfly

Mới nhất

[Vietsub – Kara] Bạch Y Độ Ngã – Ti Hạ {Hạc Bạch Đính x Khước Trần Tư}

[Vietsub – Kara] Bạch Y Độ Ngã – Ti Hạ {Hạc Bạch Đính x Khước Trần Tư}

Quà sinh nhật tuổi 26

Bạch Y Độ Ngã
(Áo trắng độ hóa ta)
Thể hiện: Ti Hạ_Tây Quốc Hải Yêu
Lời: Chiếu Mặc [Tịch Âm Xã]
Nhạc: Nguyệt Thiên Thần
Mix: Vũ Minh
Hòa thanh/Biên soạn hòa thanh: Mạt Tịch Trừng
Poster: Tiểu Túc
Nguồn: Lạc Thư Khách Điếm (https://lacthukhachdiem.wordpress.com/2016/04/25/lyrics-pinyin-trans-bach-y-do-nga-tay-quoc-hai-yeu/)

Nhân vật: Hạc Bạch Đính x Lại Trần Tư

Những chỗ được note dấu (*) các bạn vào link để xem chú thích nhé.
Thanks.

My birth present, happy birthday to you ~ myself.

[Review] Thập Giác Quán – Thủy Xa Quán {spoil}

THẬP GIÁC QUÁN – THỦY XA QUÁN.

28309988081_164959b2e4_z-310x205 tai-xuong

Về Thập Giác Quán: Điểm cộng duy nhất chính là việc đặt tên cho các nhân vật. Còn điểm trừ to gấp mấy (chục) lần chính là ăn theo Mười Người Da Đen Nhỏ. Thêm cái nữa, hung thủ quá ư là may mắn trong kế hoạch của mình, mọi chuyện đều đi đúng theo hướng tính của hắn và không xuất hiện bất kỳ biến số nào.

Thủy Xa Quán: Lại chính là cái “quán”,một trong những thiết kế của nhà thiết kế kỳ hoặc nhưng đại tài, người đã thiết kế nên Thập Giác Quán và Lam ốc, và thừa nhận là nếu là thiết kế của ông ấy thì nhất định sẽ phải có một lối đi bí mật ở đâu đó.
Cái kết thật sự không quá bất ngờ và việc đoán ngay ra hung thủ thì nếu ai tin ý hoặc có kinh nghiệm đọc trinh thám lâu năm sẽ dễ dàng khoanh vùng được ngay dù hung thủ ngụy trang quá giỏi.
Chất lượng sách tốt. IPM có đầu tư cho bìa, câu cú, cách trình bày… Tuy nhiên, về việc độc thoại hay lời nói nội tâm của nhân vật chủ nhà, mở đầu thì được in nguyên, dần về sau có vài chỗ cứ viết bình thường. Thêm nữa là không thấy lỗi chính tả.
Chấm điểm:
Thập giác quán: 5.75/10
Thủy Xa Quán: 6.75/10

[REVIEW] MÊ LỘ QUÁN – YUKITO AYATSUJI {CÓ SPOIL}

70921_08_09_16_me-lo-quan

Phải chăng có một lời nguyền mang tên Nakamura Seiji?

Đọc tiếp »

[Review] Bảy năm bóng tối -Jeong You Jeong

20151128111013-anh1

 

Trả thù chưa bao giờ là muộn màng cũng như sự trả thì đáng sợ nhất luôn nằm ở tinh thần chứ không phải về thể xác.

Choi Soo Hyun là một cầu thủ bóng chày giải nghệ, nát rượu, một người chồng tồi và một người cha đáng bị nguyền rủa. Cái gì cũng không có, ngoại trừ một đứa con đã từng tôn sùng mình như một vị thánh.

Oh Young Je là một nha sĩ, một trí thức được người người xem trọng, nhưng lại bị những người thân trong gia đình gán cho biệt danh “diễn viên Oh”, là nỗi ám ảnh của vợ và con gái.

Ahn Seung Hwan, một thợ lặn, làm việc tại đập trước làng Se Ryung, là nhân chứng duy nhất trong cái chết của Se Ryung – con gái của Young Je và chính là người đã viết ra câu chuyện này.

Choi Seo Won, nhân vật tôi, là con trai của Choi Soo Hyun.

Ngoài ra còn có vài nhân vật khác như Se Ryung (cô bé bị chết, con của Oh Young Je), Moon Ha Young (vợ của Oh Young Je) và Kang Eun Joo (mẹ của Choi Seo Woo)…

Nd có thể sẽ được spoil. Các bạn cân nhắc kĩ.

Câu chuyện là một quyển sách chưa có hồi kết, hay chính xác là nhân vật tôi (ở đây là con trai nạn nhân) phải tự viết.

Choi Soo Hyun sau khi giải nghệ khỏi bóng chày thì lấy vợ, được vài năm thì dọn về hồ Se Ryung. Trước đó, anh là một người bình thường, nhưng sao khi giải nghệ thì lại nghiện rượu, và bắt đầu luôn ở trong tình trạng bị thôi miên (tôi tự gọi thế). Anh luôn bị ám ảnh bởi ‘Thượng sĩ Choi’ và nghệ danh ‘Tay Rồng’.

Mọi chuyện bắt đầu khi vợ anh nhờ anh đến để bàn bạc về chuyện chung phòng với Ahn Seung Hwan. Trên đường về, do bị lạc, anh đã đâm xe vào cô bé Se Ryung (khi ấy đang chạy trốn bố mình). Theo đúng, anh phải gọi 119 (tương tự như 115 bên mình) thì lại quyết định bịt mồm và lôi tụt cô bé đến hồ Se Ryung và ném cô bé trong tình trạng bất tỉnh xuống dưới hồ.

Seung Hwan, hàng xóm và là người sẽ chia chung căn phòng với con trai của anh, hôm đó lại bí mật đi lặn ở hồ Se Ryung (nơi bị mọi người bị cấm không được đặt chân đến) và anh chàng này, chính là người đã vô tình quay được đoạn phim cô bé Se Ryung bị ai đó ném xuống hồ.

Không tìm được con gái, Oh Young Je gần như phát điên lên và quyết định bắt đầu từng bước, từng bước một đóng vai con gái để lần tìm. Đầu tiên là tìm đến phòng Oh Seung Hwan, vì nghi ngờ anh ta chứa chấp con bé. Dù gì thì trước đó vài ngày, anh ta cũng đã biết được bí mật của Oh Young Je.

Không bàn tới việc cuốn sách được viết theo lối ‘truyện lồng truyện’, chỉ bàn đến việc hung thủ giết người. Rõ ràng nhận ra là câu chuyện này có hai hung thủ : một người luôn bị ám ảnh bởi quá khứ đã vô ý làm bị thương cô bé nhưng lại nhẫn tâm ném cô xuống hồ và một người là cha của cô, người mà lúc nào cũng là một kẻ cao cao tại thượng ở ngoài XH, được toàn XH tôn trọng và kính nể nhưng khi về đến nhà lại tìm đủ cách hành hạ vợ con vì dám làm trái ý mình. Một người theo chủ nghĩa hoàn hảo tuyệt đối và thích đem người khác áp đặt.

Và Choi Soo Hyun, chỉ vì hành động thiếu suy nghĩ của mình đã phải gánh lấy một kết quả vô cùng đáng sợ, vào tù,  bị vu cáo là giết vợ và đứa con trai thì phải sống trốn chạy, bị mọi người ruồng bỏ và không được chấp nhận, thế nhưng, câu chuyện không dừng lại ở đó.

Quyển sách tiếp tục khi người cha mong muốn con mình có thể sống tốt, muốn đem kẻ ác thật sự đứng đằng sau mọi chuyện phơi bày —- trong bóng tối. Là bóng tối, không phải ánh sáng.

Toàn bộ câu chuyện vốn không phải được kể lại qua lời kể của người chú hay người con mà là qua tập bản thảo của người chú, qua những xâu chuỗi của người chú và người cha để tìm hiểu ra  sự thật và buộc kẻ hiện tại đang ẩn mình trong bóng tối suốt bảy năm qua ra mặt. Thời cơ đã đến.

‘Tôi đã giết cha mình’. Câu mở đầu cho toàn bộ tác phẩm, lúc đầu tôi không hiểu lắm nhưng sau khi đọc đến hiện tại và đóng sách lại tôi nghĩ tôi đã có đáp án. Cha của Seo Won 7 năm sau mới chết, cái chết đó để cho kẻ ác thật sự, kẻ luôn được XH tôn trọng kia ra mặt cũng như thừa nhận tội ác của mình (tội ác của hắn chỉ là giết chết mẹ của Seo Won, bắt cóc chú của Seo Won và cậu), ngoài ra, cha cậu vẫn phải mang cái danh là kẻ giết người mãi mãi. Nhưng mà thật sự, có những người đã biết rõ câu chuyện đó có lẽ sẽ có cho mình đáp án thật sự.

So với rất nhiều tác phẩm trinh thám khác, 7NBT không quá nặng nề về tính tiết hay suy luận, hung thủ ngay từ những con chữ đầu đã xuất hiện, nhưng càng đọc về sau, là toàn bộ quá trình kể lại sự việc xảy ra, những con người vốn không có một chút dính líu, liên quan với nhau lại được kết lại, bằng cách riêng của tác giả.

Chốt lại, nếu bạn muốn một tác phẩm trinh thám nghẹt thở, và suy luận logic, thì tôi không cho là 7NBT đáp ứng được mong chờ của bạn. Thế nhưng, tôi nghĩ bạn cũng nên thử đọc tác phẩm này, một đại diện cho dòng trinh thám Hàn quốc, tính đến thời điểm hiện tại.

Tác phẩm được xuất bản bởi Alphabook, cái giá thì cũng không phải là quá rẻ, (tôi cũng tiếc lắm khi bỏ tiền mua nó đấy chứ. Còn chưa nói đến việc viết sai tên tác giả) nhưng cảm thấy câu chuyện này đáng để đọc, sau khi đã gấp cuốn sách lại. Tôi cho là câu chuyện cho chúng ta một bài học đáng giá về gia đình, về tình vợ chồng, cũng như vẽ ra hình ảnh những con quái vật trong giới tri thức hiện nay và có những sự thật, mãi mãi thuộc về bóng tối.

Đánh giá : 6.5 – 7.

Được đăng duy nhất tại Hội Những Người Thích Truyện Trinh Thám và repost tại Xuy Hoa Tiểu Trúc, vui lòng không mang đi khi chưa có sự cho phép của chính chủ.

Thân.

[Trung thiên] Cố Thành – Kình Thương x Lệnh Vũ – {Giới Thiệu + Hồi 2}

Cố Thành

Kình Thương x Lệnh Vũ

– Trung Thiên-

 7yawnrer

Fullsize | Ost

 

Hồi 2.

 

-1-

Diêu thành. Bảy năm trước.

 

Cửa khẩu quan trọng của Văn quốc và quan ngoại chính là Diêu thành. Nơi này còn được xem là biên giới của Văn quốc, Võ quốc và những tiểu quốc lân cận. Thế nên, muốn an toàn chỉ có thể ra khỏi Diêu thành. Hoàng đế Võ quốc tin rằng Cửu hoàng tử của Văn quốc nhất định đang lẫn trốn ở Diêu thành nên đã phái vị đại tướng quân như Kình Thương trấn giữ, ngày đêm lùng sục truy bắt cho bằng được vong quốc thái tử của Văn quốc.

 

Kình Thương quả nhiên không phụ lòng của hoàng đế bệ hạ, không quá lâu, hắn đã tìm ra được tung tích của y. Thế nhưng, khi bắt được y rồi, hắn lại không muốn giao y cho hoàng đế. Cửu hoàng tử trong mắt hắn chỉ mới là một hài tử chưa trưởng thành, bên cạnh lại có một đám hộ vệ liều chết bảo vệ, hắn cũng phải tốn rất nhiều công sức để tiếp cận. Đến khi tiếp cận được rồi, lại không nhẫn tâm đẩy y vào chỗ chết.

 

Ngày hôm đó, hắn giả vờ say để y lấy trộm kim bài xuất thành của mình. Nhất cử nhất động của y đều thật sự nằm trong tính toán của hắn, chỉ là hắn không hề tính được: bản thân cho y con đường sống này lại là đẩy y vào một con đường chết khác. Hắn không biết suốt bảy năm lưu lạc đó, y đã phải trải qua những chuyện khủng khiếp gì, nhưng tới khi nghe được tin y chính là một trong bốn chủ từ của một giáo phái nào đó nơi quan ngoại, hắn mới biết năm xưa mình đã sai. Đáng lẽ hắn nên trói buộc y ở cạnh mình, để y trong sự bảo vệ của hắn, giám sát của hắn, để y không phải sai lầm nối tiếp sai lầm trở thành một kẻ được giang hồ khiếp sợ.

 

 

-oOo-

 

Hắn ngước nhìn bạch y bên cạnh, đôi gò má ửng hồng vì men rượu thật sự khiến người ta động chân tâm. Y vẫn hệt như ngày nào gặp hắn, vẫn y sam đơn bạc, thân thể gầy gò mang đến cho người khác cảm giác muốn bảo vệ.

 

“Lệnh Vũ, mấy năm nay ngươi vẫn sống vui vẻ chứ?”

 

Cả hai cùng nhau im lặng thưởng rượu, chẳng ai nói với ai câu nào. Đến cuối cùng, hắn quay sang nhìn y lên tiếng. Thật sự hắn biết y sống không vui vẻ, ngày ngày đối diện với giết chóc thì làm sao có thể vui vẻ được cơ chứ. Hắn im lặng chờ đợi câu trả lời của người kia. Chỉ cần người kia nói rằng bản thân không vui vẻ, hắn sẽ cùng người thế ngoại đào viên, vứt bỏ hết đạo quân thần.

 

Người kia uống thêm một hơi rượu, sau đó mới chậm rãi trả lời.

 

“Ta… vẫn-rất-tốt.”

 

Hắn khựng lại, đưa ánh mắt nhìn y chăm chú. Y từ bao giờ lại thành ra như thế này. Tại sao lại nói dối cơ chứ?

 

“Thật sự rất tốt sao?”

 

“Thật sự rất-tốt.”

 

Hắn không nói nữa, uống cạn bình rượu. Sự vui vẻ khi gặp lại y đã không còn nữa, thay vào đó là sự tức giận. Trong lòng hắn, thật sự hệt như có một ngọn lửa đang thêu đốt.

 

“Lệnh Vũ, ngươi có thể xem như vì ta, mà nói ra sự thật được không?”

 

Hắn không hiểu tại sao bản thân lại vô cùng khó chịu khi y nói rằngy sống đang rất tốt.

 

“Nói thật? Nói thật cái gì cơ? Ta thật sự hiện đang sống rất tốt thế cơ mà.”

 

“Tại sao đến lúc này rồi mà ngươi vẫn còn không chịu nói sự thật với ta?”

 

Y uống cạn bình rượu, cười cười quay sang nhìn hắn. Xem ra, những chuyện mấy năm gần đây bên cạnh y, hắn cũng biết được chút ít.

 

“Ta đánh giá quá thấp người rồi, Kình Thương đại-tướng-quân.”

 

Lời vừa dứt, bình rượu trên tay được ném về phía hắn, hắn vung tay đỡ, đến lúc mở mắt ra nhìn thì chỉ thấy Lệnh Vũ đứng ở mái nhà bên kia. Ngoài y ra, còn có thêm vài người ảnh vệ.

 

“Kình Thương, hôm nay ta đến đây muốn nói rõ một chuyện. Đây là kim bài năm xưa, ta trả lại người. Ơn cứu mạng của ngươi năm xưa, ta sẽ không quên, nhưng nợ nước thù nhà, ta cũng nhất định không buông bỏ. Năm xưa, người cứu ta một mạng, hôm nay, ta tha cho người một mạng. Thứ ta cần chính là tiểu hoàng tử Ly Kính của Võ quốc. Ta sẽ không nghĩ đến tình nghĩa ngày xưa.”

 

“Ta biết.”

 

Hắn nhận lại kim bài, khẽ đáp.

 

“Nhưng ta đã phụng mệnh hoàng thượng, nhất định sẽ đưa Ly Kính an toàn về đến kinh kỳ, thế nên….”

 

“Ta biết, chúng ta nhất định sẽ có người để mạng mình lại ở Diêu thành này. Nếu lần này ta chết, xem như mọi nợ nần với ngươi kiếp này, ta đã trả hết rồi. Còn nếu là ngươi chết, thì ta sẽ cho ngươi toại nguyện, để Ly Kính cùng ngươi xuống hoàng tuyền làm bạn.”

 

Câu nói này làm Kình Thương cả kinh. Xem ra, lần này Lệnh Vũ y hạ quyết tâm một sống một chết với hắn. Nếu hắn không chết thì y chết hoặc ngược lại.

 

-oOo-

 

Tiếng gà gáy báo hiệu canh ba. Y cùng đám thuộc hạ im ắng rút lui từ bao giờ, trên mái ngói chỉ còn lại mỗi mình hắn. Hắn cứ im lặng đứng đó nhìn bình minh. Hắn biết, ngay khi mặt trời ló dạng chính là lúc, hắn và y ở hai bên chí tuyến. Lần này, y đã bắt hắn phải chọn giữa y và Võ quốc.

 

Suốt bảy năm qua, y đã phải trải qua những chuyện kinh khủng gì mới khiến y ra như ngày hôm nay? Năm xưa, hắn liều mạng công phá Diêu thành là đúng hay sai?

 

-2-

“Công tử, công tử…”

 

Y lơ đễnh đến mức phải chờ đến tiểu đồng gọi vài lần mới giật mình thoát khỏi trầm tư.

 

“Công tử…”

 

“Hả… có chuyện gì thế?”

 

“Theo lệnh của người, đã bắt được Ly Kính.”

 

Y vừa nghe đến hai chữ “Ly Kính”, tinh thần quả nhiên co chút khởi sắc. Nhưng vốn đã gầy dựng cho mình sự đa nghi, y lần nữa hỏi lại, phải tin chắc vào những gì bản thân nhìn thấy đã. Mắt thấy tai nghe còn không thể làm y tin tưởng chính mình thì làm sao chỉ nghe lời nói một phía của thuộc hạ bên dưới mà yên lòng được.

 

“Đã bắt được Ly Kính sao? Dẫn ta trực tiếp đi gặp nó.”

 

Tiểu đồng chong đèn đi trước, y nối gót theo sao. Dáng vẻ vô cùng sốt ruột nhưng lại cũng đầy háo hức. Đến khi nhìn thấy Ly Kính rồi, y lại có chút sót xa. Tiểu hài tử độ tuổi vừa trưởng thành thôi nhưng theo nhưng gì y nhìn thấy, nó vốn không có được yêu thương của hoàng đế Võ quốc. Có lẽ lần này, hắn cho Kình Thương mang nó về kinh vốn cũng chỉ là tùy tiện ban cho nó một danh phận.

 

“Làm sao các người bắt được nó?”

 

“Là do nó nghịch ngợm trốn khỏi sự giám sát, chúng thuộc hạ đang tìm cách đột nhập vào thì nó đã tự chui ra nộp mạng.”

 

Y lạnh lùng quan sát một lượt, sau đó sai người mở cửa, y muốn nhìn nó ở khoảng cách gần hơn nữa. Đến khi được nhìn nó ở khoảng cách gần, y không khỏi giật mình, nó thật sự nhem nhuốc quá. Nộ khí không biết từ đâu mà đến, y bế nó lên, cứ thế mà bước ra khỏi nơi giam cầm trước con mắt đầy kinh ngạc của đám thuộc hạ.

 

-oOo-

Ly Kính bị sốt. Trong cơn mê man cứ luôn miệng gọi mẫu hậu. Nhìn đứa trẻ cuộn tròn cơ thể trong chăn khiến y rơi nước mắt. Giết chết nó, y có được gì, có thể mua cho bản thân chút vui vẻ sao? Tội ác này là của Võ đế gây ra cho y, đứa trẻ tên Ly Kính này hoàn toàn vô tội cơ mà. Nhưng y đã thề độc rồi, y không thể quay đầu lại.

 

“Tiểu hài tử, uống chút nước đi nào.”

 

Y chưa từng chăm sóc cho người khác. Tất cả những gì y đang làm hiện tại là y nhớ đến những điều trong khoảng thời gian y còn được xem là Cửu hoàng tử của Văn quốc. Y nhớ được gì thì làm cái đó, thế thôi.

 

Đám thuộc hạ chuyền tai nhau việc y đối xử “nhân đạo” với Ly Kính. Đúng là một chuyện đáng ngạc nhiên trong những chuyện đáng ngạc nhiên. Dù thế nào, bọn chúng cũng chẳng dám nữa lời lên tiếng, có ai dám đứng ra đảm bảo mạng nhỏ của bọn chúng sẽ không ngay lúc bọn chúng mở lời mà toàn vẹn.

 

“Thúc thúc, sao người đối tốt với con thế?”

 

Tiểu hài tử ngây ngô hỏi y, y chỉ cười, không đáp. Y không hiểu sao bản thân không có can đảm xuống tay với tiểu hài tử này. Phải chăng, y nhìn thấy bản thân y trong chính nó?

 

“Thúc thúc, hay người cùng con về kinh kỳ đi.”

 

“Về kinh kỳ làm gì?”

 

“Phụ thận cho người đến rước con từ quan ngoại quay về đoàn tụ với người.”

 

Giọng nói của đứa trẻ rõ ràng có vẻ không thích chuyện đến kinh kỳ cho lắm.

 

“Ta sinh ra và lớn lên ở Kinh kỳ, sau đó gia đình có biến, ta lưu lạc đến quan ngoại. Mọi chuyện còn lại, đối với ta đều là những ký ức không vui, ta không muốn nhắc đến. Kinh kỳ lộng lẫy xa hoa, sao con lại không muốn đến cơ chứ?”

 

Quả nhiên khi nhắc đến quan ngoại và kinh kỳ, Ly Kính có một sự thay đổi thái độ rõ ràng. Nhắc “quan ngoại”, đôi mắt của nó híp lại, có khi lại long lanh như hai hòn ngọc, nhưng còn với “kinh kỳ” lại là một sự chán nản cố gắng kiềm nén lại.

 

“Ngươi không muốn gặp phụ thân của mình?”

 

Nó phân vân một chút rồi lại lắc đầu. Lệnh Vũ hơi khó hiểu. Cái lắc đầu này ý gì? Là không muốn gặp hay là không biết nên trả lời.

 

“Con không muốn gặp phụ thân mình hay là con không biết rõ nên trả lời câu hỏi của ta thế nào?”

 

Nó lí nhí đáp không muốn gặp lại phụ thân mình. Điều đó làm y phì cười. Bàn tay vô thức ôm chầm lấy nó, hành động này làm Ly Kính vô cùng sợ hãi. Từ trước đến nay, ngoài mẫu thân ra, chưa ai thật sự ôm nó đầy yêu thương như thế.

 

Lệnh Vũ nghe câu trả lời của đứa trẻ này cảm thấy thật sự quá đau lòng. Nó còn quá nhỏ để hiểu được tình phụ tử. Một ngày nào đó, khi nó không thể nhìn thấy phụ thân như y, nó sẽ biết quý trọng chăng? Có thể.

 

Trong tích tắc, y chợt lóe lên một suy nghĩ. Y sẽ đưa đứa trẻ này về bên cạnh Kình Thương, cùng đứa trẻ này về kinh, y sẽ ra sức khuyên bảo nó hãy chấp nhận phụ thân của nó.

 

-3-

 

Kinh kỳ.

 

Đã bảy năm rồi, cuối cùng cũng đã có thể quay lại nơi này. Lệnh Vũ cảm thán trong lòng. Ly Kính nằm trong lòng y đang thiu thiu ngủ. Thỉnh thoảng, đứa nhỏ này lại rúc sâu hơn vào trong lòng y. Y cũng không quan tâm lắm. Y nhẹ nhàng vén màn, đúng lúc bắt gặp ánh nhìn của Kình Thương, y không những không né tránh, ngược lại, y còn đáp lại hắn bằng một nụ cười.

 

Đúng, y đang cười với hắn. Nhưng nụ cười này lại không phải là nụ cười của hai vị bằng hữu lâu ngày gặp lại mà nụ cười này mang ý nghĩa mỉa mai. Không sai, y đang mỉa mai Kình Thương. Hắn trăm phương ngàn kế tính tính toán toán, lại không tín ra được y chọn tiếp cận Ly Kính chứ không phải hắn. Bảo vệ Ly Kính tránh xa y, nực cười! Hắn càng làm khó y, ngược lại càng khiến Ly Kính tránh xa hắn. Rất hay! Kình Thương ngài mất bao lâu để có thể chạm đến trái tim của thằng nhỏ nhưng ta chỉ cần một đêm có thể thu phục được nhân tâm của nó. Xem ra, đại tướng quân như ngài, tốt nhất vẫn nên ở sa trường chinh chiến dẹp loạn thì hay hơn.

 

Y buông màn, quay lại nhìn hài tử đang nằm thiêm thiếp trong lòng mình. Đôi môi nhẹ kéo lên một nụ cười. Cẩu Hoàng đế, ta trở lại rồi đây.

 

-Hoàn hồi 2-

[Trung thiên] Cố Thành – Kình Thương x Lệnh Vũ – {Giới Thiệu + Hồi 1}

Cố Thành

Kình Thương x Lệnh Vũ

– Trung Thiên-

 7yawnrer

Fullsize | Ost

 

Tác giả: Catpis_

Beta reader: Aly

Bản quyền: Của tôi! Tất cả mọi thứ bên dưới là của tôi.*gào*

Nhân vật: Kình Thương, Lệnh Vũ và một vài người quen cũ.

Đôi lời của tác giả:

Quanh đi quẩn lại cũng chỉ có nhiêu đó tình tiết thôi, thế nên bạn – vẫn như xưa – mượn tên nhân vật và vẽ ra câu chuyện của mình. Bạn nào không thích có thể dời bước từ lúc này, mình không hoan nghênh việc bạn lỡ chân bước vào Tiểu Trúc của mình rồi lại bảo mình bóp méo này nọ. Cảm ơn!

Có một số ghi chú nhỏ chẳng hẳn hạn như Ly Kính trong này sẽ gọi Kình Thương là thúc thúc, Lệnh Vũ và Kình Thương tương đối bằng tuổi (hoặc Kình Thương lớn hơn một vài tuổi).

Mình cũng muốn nhấn mạnh, mình là team-nguyên-tác, thế nên mình sẽ theo couple Kình x Vũ, chư vị nào theo team-phim, Ly x Vũ, mong các bạn hãy tôn trọng mình. Mình không phủ nhận độ đẹp đôi của 2 người này nhưng mình không thích ghép 2 người này với nhau. Mình sẽ không khách sáo nếu các bạn có ý kiến “không-được-tốt” về couple của mình.

 

 

Vào truyện:

 

“Bệ hạ, không xong rồi! Diêu thành thất thủ rồi ạ!”

 

Vị hoàng đế già vừa nghe hồi báo xong lập tức té nhào. Diêu thành thất thủ đồng nghĩa với việc kinh thành cũng thất thủ. Lão khó khăn lắm mới đứng dậy được, cả tinh thần lẫn thể chất đều vì trận chiến này mà lao lực, lao tâm.

 

“Vũ Nhi thế nào? Nó đã an toàn rời đi chưa?”

 

“Bẩm bệ hạ, thần đã cho người hộ tống Cửu hoàng tử an toàn rời khỏi kinh thành.”

 

Lão hoàng đế già bật cười rất lớn. Nguyện vọng của lão, niềm hy vọng cuối cùng của lão nếu có thể an toàn rời đi, lão có chết cũng có thể ngậm cười nơi chín suối.

 

“Ta không mong nó có thể khôi phục lại giang sơn, nhưng ít nhất nó có thể vui vẻ sống hết quãng đời còn lại.”

-oOo-

Thiếu niên tuấn mỹ vén màn, nhìn lại một lần nữa cổng thành nơi xa, lệ trào ra nơi khóe mắt. Y thật không thể tin được rằng chỉ mới sát na trước y còn đang được vui vẻ bên cạnh phụ hoàng, nhưng còn chưa kịp chớp mắt đã nghìn trùng cách biệt. Y lúc này đã trở thành vong quốc thái tử. Tên của y rồi sẽ nhanh chóng bị lãng quên theo dòng chảy của lịch sử. Y thật sự không cam tâm, hoàn toàn không cam tâm.

 

“Hoàng tử, chúng ta phải nhanh chóng rời khỏi kinh kì trước khi bọn người Võ quốc phát hiện ra.”

 

“Ta biết rồi. Đi thôi.”

 

Nói xong, y sửa lại y phục, khoác lên người chiếc nón trùm rộng lớn, y cùng một đám người cứ thế rời bỏ xe ngựa, lặng lẽ hòa vào dòng người tấp nập đang chạy loạn.

 

Kể từ bây giờ, y chính thức chết rồi. Hãy để vị Cửu hoàng tử của Văn quốc chết cùng với Văn quốc.

 

-1-

 

Diêu thành, bảy năm sau đó.

 

Một chiếc xe ngựa kỳ quái cứ thế mà tiến vào cổng thành. Đám binh lính giữ cổng lập tức chặn lại. Vị phu xe già nua kéo nhẹ chiếc nón rộng, vẻ mặt thập phần mờ ám.

 

“Người bên trong là công tử nhà bọn ta. Y mang bệnh trong người, bọn ta tới đây vì nghe danh tiếng của Mặc đại phu…. thỉnh ngài cứu giúp.”

 

“Không được, xe ngựa của các ngươi vô cùng kỳ quái, các người lập tức cho bọn ta kiểm tra, nếu không thì quay lại.”

 

Một tên lính giữ cửa lớn giọng, những tên còn lại đi vòng quanh xe ngựa, chậm rãi quan sát cỗ xe kìa lạ này.

 

“Vị huynh đài này, chúng ta đến từ quan ngoại xa xôi, bệnh tình của công tử nhà chúng ta thật sự không thể chậm trễ, bọn ta cần phải gặp Mặc đại phu ngay.”

 

Lời vừa dứt bên trong là một tràng ho dài đến phệ tâm phệ huyết. Lão phu xe già liếc nhìn mấy tên quan binh, roi thúc ngựa giơ cao.

 

“Chu thúc…con không sao… để con…. bước ra…. ”

 

“Công tử…”

 

Ngay khi tấm màn được vén lên, một bàn tay lỡ loét thò ra, chậm rãi đưa về phía người phu xe già. Lão hơi sợ hãi thu người, lập tức lấy thanh gỗ để gần đó đưa ra. Đám quan binh sợ hãi lùi xa, nhanh chóng dẹp rào chắn qua một bên. Chiếc xe ngựa cổ quái cứ thế lặng lẽ đi qua Diêu Thành.

 

-oOo-

 

Phủ đệ của Mặc đại phu nói nhỏ nhưng không hề nhỏ, dẫu sao ở Diêu thành này Mặc đại phu cũng ít nhiều có được tiếng nói. Thế nhưng việc một người bệnh đến mà phải khiến Mặc đại phu đóng cửa y quán ngay hôm đó cũng khiến cho nhiều người trong Diêu thành ngạc nhiên.

 

“Lệnh Vũ công tử!”

 

Mặc đại phu quỳ gối, cúi mặt không dám nhìn mỹ thiếu niên cách đó vài khắc trước còn đang run rẩy được dìu xuống xe ngựa trong tình trạng bệnh hoạn mà giờ đây thì đứng trước mặt mình, xoay lưng về phía mình. Áo choàng đen thẫm thi thoảng hơi phập phồng.

 

“Mặc đại phu, đã lâu không gặp, ngài vẫn khỏe chứ?”

 

“Đa tạ công tử quan tâm, tiểu nhân vẫn khỏe.”

 

“Thế thì thật tốt.”

 

Lời nói rất dịu dàng, thế nhưng ẩn chứa trong đó là những sự việc đáng sợ không thể nào đoán được trước được. Vị Mặc đại phu nghe đến đó, cảm thấy sau lưng một hồi  lạnh lẽo.

 

“Ta phụng mệnh của Cung chủ đến đây, chắc ngài cũng biết.”

 

“Tiểu…. tiểu nhân có đọc qua thư hàm.”

 

“Thật là tốt, thế ta sẽ tạm thời ở đây một thời gian. Mọi chuyện mong Mặc đại phu sắp xếp.”

 

“Tiểu nhân biết, tiểu nhân đã cho người lo liệu. Công tử cứ an tâm.”

 

Lời vừa dứt, Mặc đại phu lập tức sai người đưa vị công tử kia về nơi được sắp xếp. Áo choàng màu đen lướt qua lão, lão sợ hãi né tránh.

 

Lần này thì hay rồi, nghe bảo là Kình Thương đại tướng quân chinh phạt Văn quốc năm nào phụng mệnh của Hoàng đế từ quan ngoại về kinh, giữa đường sẽ ngang qua Diêu thành, vì thế những kẻ có thâm thù đại hận với hắn không hẹn mà gặp cùng kéo đến đây. Lão lần này hay rồi, người đến không ai khác lại là Lệnh Vũ, đầu của lão nhất định sẽ không thể nào yên vị trên cổ nữa. Cứ nghĩ đến mà không khỏi rùng mình.

 

-oOo-

 

Tiểu đồng bên cạnh mỹ thiếu niên được gọi là Lệnh Vũ công tử đỡ lấy áo choàng của y.

 

“Đã điều tra chính xác toàn bộ lộ trình của Kình Thương chưa?”

 

“Bẩm công tử, đã xong hết rồi ạ. Thuộc hạ cũng cho người bố trí mọi việc đâu vào đấy ạ. Chỉ cần chờ hắn sa lưới thôi.”

 

“Ngu xuẩn!”

 

Lời vừa dứt, tiểu đồng vì hoảng sợ mà quỳ rạp xuống, bản thân không rõ là mình đã phạm sai lầm gì.

 

“Thuộc hạ ngu muội, mong công tử chỉ rõ bến mê.”

 

Bàn tay của mỹ thiếu niên đập mạnh xuống bàn, tiểu đồng càng tái mét mặt hơn. Cứ mỗi lần công tử tức giận đập mạnh xuống bàn, nhất định sẽ có một kẻ thuộc hạ nào đó mất mạng. Hiện tại, tiểu đồng đang tự lo lắng cho bản thân mình. Đấy là chuyện thường tình mà thôi. Với một người mưa nắng thất thường như công tử, việc ở cạnh người chẳng khác nào ở cạnh tử thần.

 

CÚT RA NGOÀI.”

 

Tiểu đồng nghe thế ba chân bốn cẳng để áo khoác lên ghế, nhanh chóng chạy khỏi phòng trước khi công tử bảo nó đứng lại.

 

Khi chỉ còn lại một mình trong phòng, Lệnh Vũ tức giận giáng một chưởng thật mạnh vào chiếc bàn lớn trước mặt. Nộ khí thật sự không thể nào có thể kiềm nén được nữa.

 

“Cẩu hoàng đế, ta nhất định phải chính tay giết chết, dùng máu ngươi bái tế phụ hoàng của ta.”

 

Phải. Lệnh Vũ công tử chính là Cửu hoàng tử thoát chết năm đó. Y cùng đoàn người hộ tống y thoát khỏi kinh kỳ bị truy sát, tất cả bọn họ vì y mà lần lượt ngã xuống. Y sau cùng trôi dạt đến quan ngoại gặp được Cung chủ.

 

Mọi chuyện sau đó là cả một quá trình dài, y biến từ lương thiện thành tàn nhẫn. Mọi người trong cung đều từ xem thường y thành kinh hãi y. Nhắc đến hai chữ “Lệnh Vũ”, ai ai cũng đều sợ mất mật. Y từ một vị hoàng tử chỉ biết thi thơ trở thành một kẻ cuồng loạn.

 

Lần đầu tiên y làm nhiệm vụ, y tắm mình trong một bể máu. Lúc y trở về báo mình hoàn thành nhiệm vụ: cả cơ thể y bị nhuộm đỏ và tanh nồng. Trên môi là một nụ cười nữa điên nữa dại, chẳng ai rõ y đã làm thế nào để hoàn thành nhiệm vụ nhưng sau đó y hệt như biến thành một người khác. Mất hai năm, y leo lên được vị trí như hôm nay: Huyền Vũ chủ tử.

 

Y đã phải chịu biết bao vũ nhục để có được ngày hôm nay, đã phải nhẫn nhịn biết bao tủi hờn để chờ đợi ngày này. Y không cho phép có bất kỳ sai sót nào, nhỏ nhất cũng không thể có. Ngày đó, đích thân y sẽ kết liễu tên cẩu hoàng đế đó.

 

-2-

 

Tin tức Kình Thương đi ngang Diêu thành nhanh chóng lan truyền. Mọi người đều có những cảm xúc khác nhau, có người vui vẻ, có người hồi hộp, có người mong chờ, cũng có người nôn nóng.

 

Đoàn xe ngựa nối đuôi nhau chầm chạm tiến vào.

 

“Đại ca, lão gia nhà chúng tôi là con buôn, đi ngang qua Diêu thành, sắc trời cũng vừa tối, chúng ta chỉ ghé ở một đêm, mai lại sẽ khởi hành cho kịp chuyến hàng.”

 

Vừa nói, tay vừa dúi một ít bạc vụn vào tên lính giữ cửa. Hắn nhìn mớ bạc trong tay, cười cười rồi cho cả đoàn người ngựa qua cổng.

 

Cách đó không xa, có một người đã thu hết những sự việc vừa diễn ra kia vào tầm mắt, y nhanh chóng biến mất trong hẻm tối gần đó.

 

-oOo-

 

Đoàn xe chậm rãi bước đi trên đường lớn, chốc chốc lại có tiếng ngựa hí vang giữa chiều tà. Người dẫn đầu đoàn người hơi ghì cương, ánh mắt sắt lãnh hướng cho kẻ đi sau lưng mình bước lên thế chỗ, còn mình thì cho ngựa dừng lại, đi song song với một trong năm chiếc xe ngựa.

 

“Tiểu chủ, chúng ta đến Diêu thành rồi.”

 

“Tới rồi à?”

 

Lời vừa dứt, người trong xe lập tức vén màn cửa, nhìn ra bên ngoài. Vẻ mặt thiếu niên đầy tươi sáng dưới ánh chiều, nhìn thật sự quá ư là vô ưu, vô tư.

 

“Ly Kính, đừng có nghịch nữa, người hãy cư xử cho đúng với thân phận của mình chứ?”

 

“Kình Thương thúc thúc, con biết mà, thúc yên tâm. Con chỉ là không ngờ Diêu thành thật sự nằm ngoài sự tưởng tượng của con. Đẹp và hoa lệ quá.”

 

Người được gọi là Kình Thương chậm rải ghì cương, ánh mắt bất ngờ ngoảnh lại nhìn chăm chú sau lưng. Trong sát na đó, hắn có một cảm giác mãnh liệt rằng đang bị một ai đó quan sát từng cử chỉ và động thái.

 

“Kình Thương thúc thúc, có chuyện gì à? Sao người lại ghì cương ngựa?”

 

“Không có gì.”

 

Hắn đáp cho có lệ, nhẹ thúc ngựa. Thỉnh thoảng, hắn lại quay ra sau nhìn. Không sai. Hắn chắc chắn có người đang theo dõi hắn, kẻ đó đang ở rất gần hắn, chậm rãi thưởng trà và chăm chú quan sát đoàn người ngựa của hắn. Chỉ là hắn không rõ kẻ này đến có mục đích gì. Đối tượng mà kẻ này nhắm đến là Ly Kính tiểu chủ hay là hắn.

 

Nhiều năm chinh chiến trên sa trường giúp cho hắn có một số phản xạ rất khác người. Dự cảm của hắn gần như rất chính xác. Nhưng dự cảm vẫn là dự cảm, có nhiều việc hắn thật sự vẫn không nắm chắc được. Huống hồ hiện tại, việc quan trọng của hắn là phải bảo vệ Ly Kính.

 

“Tướng quân, có chuyện gì sao?”

 

“Không có gì… ”

 

Thuộc hạ thân tính của hắn cảm nhận có bất ổn, lập tức gì cương, hỏi hắn. Hắn không nói ra suy nghĩ của mình, bởi vì chính xác hắn cũng không rõ kẻ đến kia muốn nhắm vào ai. Hắn hay Ly Kính?

 

Thuộc hạ của hắn nghe hắn nói thế, có chút an tâm thúc ngựa.

 

“Đã vào địa phận của Diêu thành, các người chú ý bảo vệ an toàn cho tiểu chủ.”

 

Diêu thành.

 

Mỗi một lần nhớ đến hệt như mỗi một vết dao cứa vào da thịt. Bảy năm trước ở nơi này hắn từng buông tha cho vong quốc Thái tử của Văn quốc, chỉ là nghĩ cả đời có lẽ sẽ không thể nào quay lại nơi này nữa, nhưng hắn đã sai. Hắn sau bảy năm cũng quay lại nơi này, chỉ là cảnh còn nhưng người không còn nữa. Năm đó, hắn thả Cửu hoàng tử đi, đến giờ nghĩ lại cũng chẳng biết y còn sống hay đã hệt như đất nước của mình biến mất khỏi thế gian.

 

-oOo-

 

Giờ Tý. Quán trọ.

 

Đạo ám khí xé gió bay đến, vừa vặn được hắn đón được, trên đó còn đính kèm một mảnh giấy nhỏ: bằng hữu lâu ngày gặp lại, không biết có thể cùng ta đối ẩm chăng? Hắn cau mày nhìn nét chữ, sau đó mở cửa nhìn lên mái nhà. Phía bên cạnh, một bạch y thiếu niên nâng trên tay hai bình rượu, mỉm cười với hắn.

 

“Đã lâu không gặp.”

-Hoàn hồi 1-

 

[Đoản Thiên] Năm Năm Tháng Tháng {Kình Thương x Lệnh Vũ – Đồng nhân văn Tam Sinh Tam Thế (TSTT)}

Năm Năm Tháng Tháng

Kình Thương x Lệnh Vũ

– Đoản Thiên-

 Đồng nhân văn Tam Sinh Tam Thế (TSTT)

– oOo –

9bxagdn

Fullsize | Ost

Tác giả: Catpis_

Beta reader: Aly

Rating: T

Bản quyền: Của tôi! Tất cả mọi thứ bên dưới là của tôi.*gào*

Nhân vật: Kình Thương, Lệnh Vũ và một vài người quen cũ.

Đôi lời của tác giả:

Không nhìn thì thôi, nhìn thấy Quỷ vương chỉ muốn khóc thét. Các người trả lại cho ta kẻ cho thể khiến Cửu Ca rơi nước mắt. Lão già xấu xí đó là ai??? *gào tập 2*

Tác phẩm sẽ sử dụng lại một số chi tiết vốn có trong Tam Sinh Tam Thế – Thập Lý Đào Hoa. Phần còn lại, là do bạn tự “phóng bút”.

Thật ra cũng rất lâu rồi bạn không viết gì cả, như bạn đã nói trước đó: hơn một năm bảy tháng cho một sad fic made by Catpis_ và tám tháng có lẻ cho việc phóng bút. Bạn cũng không dám nhận mình hiện tại và mình của trước đây không có thay đổi, nhưng hy vọng việc trở lại này của bạn sẽ làm mọi người vui. Còn về couple và những fic đang dang dở trước đó thật mong các bạn hãy tha lỗi cho mình. Mình không thể tiếp tục được nữa. Cảm xúc đã không thể nguyên vẹn, mình không muốn bóp nát những thứ vốn cũng chẳng còn nguyên vẹn với mình. Xin hãy để cho chút xúc cảm ấy, ít nhất, vẫn nguyên vẹn với cái bạn. *cúi đầu*

 

 

Vào truyện:

“Sư phụ, năm đó …”

 

“Năm đó, đã xảy ra chuyện gì, ta không để tâm. Hiện tại, con có thể can đảm đối diện rồi chứ?”

 

“…”

 

“Ta muốn con thành thật trả lời cho ta biết: con có phải đã động tâm với hắn? ”

 

“Con…”

 

Ta ngước nhìn sư phụ, cảm thấy chút phòng tuyến cuối cùng đã bị chính câu hỏi kia của người đánh đổ. Ta chậm rãi lắc đầu, rồi lại chậm rãi gật đầu. Sư phụ trước mắt ta đã bị chính những giọt lệ kia che phủ.

 

“Đồ nhi ngu ngốc của ta!”

 

Ta bật khóc như một đứa trẻ, sau đó.

 

-oOo-

 

Ta và Kình Thương, không có duyên, cũng chẳng có phận. Nếu có, chắc nên được gọi là nghiệt duyên. Năm ta gặp hắn, ta cũng chỉ là một trong những đồ đệ vô danh, vô tín của Chiến thần Mặc Uyên. Một người không quá nổi bật trong những đồ đệ của người.

 

Thời gian như một cái chớp mắt. Năm đó, ta chỉ là một thiếu niên chẳng hiểu chuyện, lại còn gặp được hắn, gây ra một hồi kinh tâm động phách: hại sư phụ, tổn thương Thập Thất, gây nên một hồi khuynh vũ. Cũng chính vì chuyện đó, ta đã trốn chạy. Ta không dám thừa nhận đoạn tình cảm của mình, suốt rất nhiều năm cứ mãi sống trong u mê, né tránh sự thật.

 

Mấy hôm trước, thổ địa Nhược Thủy cùng ta nói chuyện, vô tình nghe vị tiểu thần nói đến hắn. Ta biết, tất cả mọi chuyện trong quá khứ kia ta chưa từng một lần buông bỏ. Ta chẳng qua là đang trốn chạy nó, chối bỏ sự tồn tại của nó.

 

“Kình Thương, ngài thật ngốc. Ta không đáng để ngài phải lưu tâm như thế đâu.”

 

Hắn ngốc, hay ta mới là người ngốc? Câu trả lời, ta vốn đã có rồi, chẳng qua chỉ là không có can đảm thừa nhận nó và đối mặt với thứ tình cảm đó.

 

-oOo-

 

Vào lúc gặp hắn, hắn trên người vận một bộ y phục cưỡi ngựa màu xanh nhạt, sau lưng là cả cánh rừng bạt ngàn, xanh thẵm. Ta còn chưa kịp ra chiêu, đã bị Khốn Tiên Tác trói gọn, đến lúc mở mắt thì đã thấy cả cơ thể nằm gọn trong lòng thiếu niên cưỡi ngựa. Hắn mỉm cười nhìn ta, vẻ mặt rõ ràng rất vui vẻ, hệt như một đứa trẻ có trong tay món quà mình thích.

 

“Ngươi tên gì? Ta thú ngươi về làm phu nhân của ta được không?”

 

“Tên hỗn đản, ngươi nghĩ ngươi là ai cơ chứ?”

 

Sau đó, hắn nhìn ta rất lâu rồi phá lên cười. Hắn chính là Quỷ vương Kình Thương không sợ thiên địa bát hoang tứ hải.

 

-oOo-

 

Ta cùng Thập Thất được đưa về Đại Tử Minh Cung. Đối với ta mà nói, những ngày ở đó thật sự rất tốt. Hắn rất chìu chuộng ta, yêu thương ta. Ta lúc đó rất ngốc, ở trong phúc mà lại không biết hưởng. Ta lúc đấy chỉ nghĩ: như thế là hạ nhục mình, hạ nhục sư phụ… Ta của lúc đó chưa từng có lấy một tia suy nghĩ tư tâm.

 

Mặc dù hắn giam cầm ta nhưng rõ ràng hắn vẫn đối xử với ta rất tốt. Sau lần đầu tiên chạm vào ta và sự liều mình chống trả của ta, thậm chí ta còn từng trước mặt hắn tìm đến cái chết, khiến cho hắn bắt đầu giữ đúng thân phận với ta. Hắn biết ta không quen thuộc với khí hậu nơi đây, lập tức sai người chuẩn bị chăn bông, quần áo ấm, lò than…. Hắn không thể để ta đổ bệnh. Ta không ăn được quen vị, hắn bí mật cho người tìm kiếm và dò la đồ ăn yêu thích của ta, tìm người về làm cho ta.

 

Ta cũng từng hơn một lần lung lay suy nghĩ.

 

“Lệnh Vũ, Lệnh Vũ, hôm nay ngươi không khỏe sao?”

 

Khi ta mở mắt đã nhìn thấy khuôn mặt hắn kề rất sát ta. Ta có thể cảm nhận rõ ràng hơi thở của hắn, đầy khí lực, mạnh mẽ, thậm chí trong lúc mơ mơ hồ hồ còn nhìn rõ hơn dung mạo của hắn: rất là điển trai.

 

“Ta…”

 

Chống tay đứng dậy, ta hoàn toàn không còn chút sức lực, ngã nhào. Nhưng trái với những gì ta nghĩ, hắn nhanh chóng đón được ta, nhẹ nhàng nhấc bổng ta lên. Ta không còn sức lực để chống cự nữa, cứ thế im lặng nép vào lòng hắn, để hắn bế ta đi.

 

Ta không rõ lúc đó khuôn mặt của mình thế nào nhưng ta biết, đó là một giấc ngủ mà ta hoàn toàn không lo lắng, không mộng mị. Ngủ một giấc rất say, rất ngon, rất nhẹ nhàng.

 

Tới lúc tỉnh dậy, lại thấy hắn đang ngồi nhìn ta, trong đôi mắt lấp lánh như thể hai hòn ngọc.

 

“Ngươi cảm thấy trong người như thế nào?”

 

“Ta nghĩ là mình khỏe rồi!”

 

“Thế thì tốt.” –  Hắn mỉm cười nhìn ta – “Ngươi xem, ai đến này.”

 

“Lệnh Vũ sư huynh!”

 

“Thập Thất.”

 

Ta vui mừng đến mức quên rằng bản thân có bệnh, cứ thế mà tung chăn bước khỏi giường. Một lần nữa, lại ngã vào lòng hắn.

 

“Ngươi cẩn thận chứ. Sức khỏe ngươi chưa có khá lên đâu.”

 

Ta hơi đỏ mặt, lí nhí nói tiếng cảm ơn hắn. Sau ngày hôm đó, hắn cho phép Thập Thất được tự do ra vào nơi của ta. Hắn muốn thông qua đệ ấy mà kéo ngắn khoảng cách giữa ta và hắn. Ta thật sự đã rất vui cho tới khi chuyện gì cần đến thì đến.

 

Vẫn là ta quá chủ quan, ta cứ nghĩ hắn đã lơi là phòng bị với ta. Ta thật sự quá hồ đồ mà quên mất ngày đầu tiên ta và hắn gặp nhau hắn đã nói gì. Sau khi cho người lôi Thập Thất đem đi biệt giam, hắn thô bạo mang ta đến phòng của hắn.

 

“Lệnh Vũ, ta tự hỏi ta có điểm nào đối xử tệ với ngươi, sao ngươi cứ hệt lần này đến lần khác tìm cách trốn chạy?”

 

“Ta đã nói rồi. Ta là cửu đệ tử của Chiến thần Mặc Uyên, ta… ta là nam nhân. Ta không thể trở thành nam hậu của ngươi. Ta … ta mà làm như thế, ta làm sao mà có mặt mũi nhìn sư phụ và sư huynh đệ.”

 

Ta lúc đấy hoàn toàn không biết tình thế ngàn cân treo sợi tóc của mình, vẫn còn ngoan cố và cứng đầu chống đối hắn.

 

Hắn từng bước từng bước dồn ép ta đến góc phòng, còn ta cứ từng bước từng bước mà lùi lại cho đến khi lưng ta chạm phải bức tường. Không còn đường để trốn nữa. Hai tay hắn đã phong tỏa hết toàn bộ đường lui của ta. Bốn mắt chạm nhau, ta thấy nơi mắt hắn một màu đỏ cuồng loạn. Hắn đang rất giận ta. Giận ta lợi dụng lòng tốt của hắn mà chạy trốn. Hắn giận ta lừa gạt hắn, những gì trước đó đều là ta đóng kịch.

 

“Lệnh Vũ, trả lời ta, trả lời ta. Ta và sư phụ ngươi, bên nào trọng, bên nào khinh?”

 

Ta nhìn hắn, rất lâu sau thốt ra hai tiếng: Sư phụ! Đó là một sai lần. Trong những giấc mơ sau này của ta, khung cảnh này lúc nào cũng hiện về. Rất chân thật. Rất sống động. Nó làm ta có cảm giác ta chưa bao giờ thoát ra được hắn, dù khi ấy hắn đã bị giam cầm dưới chuông Đông Hoàng bên bờ Nhược Thủy.

 

“Lệnh Vũ, ta hỏi lại một lần nữa, là ta hay sư phụ của ngươi?”

 

Ta cười nhạo hắn. Hắn rõ ràng biết câu trả lời của ta chỉ có một, ấy mà lại ngoan cố chuốc lấy đau thương.

 

“Câu trả lời của ta chỉ có một. Ngươi đừng phí thời gian nữa. Ta sẽ không thay đổi đâu.”

 

“Vậy sao?”

 

Lần này, nụ cười của hắn thập phần tà mị. Cái nụ cười mang ý nghĩa: ta không tin ngươi sẽ không đổi ý. Ta còn chưa kịp nghĩ, cằm đã bị hắn bóp chặt. Có một thứ chất lỏng theo đó mà chảy vào. Sau đó, hắn mỉm cười buông ta ra, buông luôn cả lọ nước nhỏ kia rơi xuống nền lạnh.

 

“Ngươi… ngươi vừa cho ta uống cái gì?”

 

“Ngươi nghĩ nó là cái gì?” – Hắn cười, bước chân ngày một rời xa ta. – “Thứ mà ta cho ngươi uống là thứ sẽ giúp ngươi tỉnh táo mà chọn lựa lại.”

 

Hắn nói đến đó, ta cảm thấy cả cơ thể mình đã không còn nghe theo nữa. Nơi nào đó trong cơ thể, có một ngọn lửa vô hình dần hình thành, ta cảm thấy rất khó chịu. Hắn dường như đã nhận ra những biến đổi của ta, rất nhẹ nhàng và dịu dàng đến cạnh ta, ôm lấy ta từ phía sau, chiếc lưỡi tinh nghịch lượn lờ nơi vành tai ta.

 

“Lệnh Vũ, ngươi nói xem, hiện tại ta và sư phụ ngươi…”

 

Sư phụ!”

 

Ta dùng chút sức lực cuối cùng gào lên. Hắn không những không tức giận ngược lại còn vô cùng ôn nhu, bàn tay nhẹ nhàng luồn vào trong áo ta, bắt đầu đi quá giới hạn của mình. Tên hỗn đãn. Kình Thương, ngươi là tên hỗn đãn!

 

“Lệnh Vũ, ngươi nói xem, nếu sư phụ ngươi biết ngươi sắp trở thành người của ta thì thế nào?”

 

Ta tức điên người dùng hết sức xoay người, bàn tay giơ lên định sẽ cho hắn một bạt tay, nào ngờ đã bị hắn đỡ được. Còn chưa kịp định thần, cả cơ thế đã bị hắn nhấc bổng lên, đôi môi đã bị hắn ngấu nghiến.

 

 

-oOo-

Sáng hôm sau, điều đầu tiên khi ta tỉnh dậy là lôi từ trong không trung ra một thanh đoản đao, trực tiếp đâm chết hắn. Nhưng ta lại không làm được. Một lần nữa, chiêu thức của ta không làm gì được hắn.

 

“Ngươi muốn thích sát phu quân của mình sao, Lệnh Vũ?”

 

“KÌNH THƯƠNG, ngươi… ngươi…”

 

“Ta làm sao?”

 

Ta tức điên người không biết phải làm gì, bỗng dưng đem thanh đoản đao đó đâm chính mình. Ta mỉm cười nhìn bản thân nằm trọn trong vòng tay hắn.

 

“Ngươi mãi mãi sẽ không có được ta. Mãi mãi sẽ không có được ta.”

 

Sau đó, bao trùm ta là một màu đen đặc. Đến khi ta mở mắt ra, hắn đứng nhìn ta, không nói một lời ném cho ta một tờ giấy đỏ. Là thiệp mừng của hắn và ta. Quả nhiên, hắn đã đến lúc không thể dịu dàng hơn nữa rồi. Ta không tự nguyện thì hắn ép buộc.

 

“Ngươi nên chuẩn bị đi, nếu ngươi nghĩ đến chuyện bỏ trốn, vị sư đệ trong ngục của ngươi sẽ chết vô cùng thê thảm đó.”

 

Nói rồi, hắn xoay người bỏ đi. Áo choàng đen tung bay trong gió. Ta cảm thấy thật sự rất hận mình. Ta không thể vì bản thân mà khiến Thập Thất xảy ra chuyện. Ta thật sự cảm thấy bản thân quá vô dụng. Ta cắn răng bật khóc không thành lời ngay giây phút ấy.

 

Lệnh Vũ, ngươi thua hắn rồi!

 

Sau sự việc đêm đó, hắn không tùy tiện đến chỗ ta. Ta cùng hắn ra một giao kết: ta chấp nhận làm nam hậu của hắn, với một điều kiện trước ngày đại hôn của ta và hắn ba ngày, Thập Thất phải được tự do. Hắn đồng ý, ta cũng cảm thấy an tâm. Thêm một điều nữa là hắn tuyệt đối không được xuất hiện trong tầm mắt ta, nếu không, lần này ta sẽ tự mình hủy luôn nguyên thần của mình.

 

Giao kèo có được, ta cũng xem như đã có thể phần nào chuộc lỗi với Thập Thất. Ta cảm thấy mình có lỗi với sư phụ, chỉ là sẽ không có được cơ hội chuộc lỗi với người.

 

Trước thời khắc đó, sư phụ cũng đã xuất hiện. Người không những cứu ta và Thập Thất, còn hy sinh bản thân phong ấn Kình Thương dưới chuông Đông Hoàng tại Nhược Thủy. Mọi chuyện sau đó, thoáng qua như một giấc mộng. Ta thoát khỏi Đại Tử Minh Cung, nhưng những ngày tháng sau này lại bị cơn ác mộng về đêm đó đeo bám. Cứ nhắm mắt lại là nhìn thấy con người phóng túng đêm đó. Có nhiều đêm, ta giật mình tỉnh mộng, tự rơi nước mắt mà không hề hay biết.

 

Chẳng thể chia sẽ, chẳng thể kể lể với ai. Mọi chuyện đều phải chịu đựng một mình. Rất nhiều năm sau đó.

 

-oOo-

Trải qua rất nhiều năm năm tháng tháng sau này, ta có dịp ngồi nói chuyện với Thổ địa nơi Nhược Thủy mới biết: chẳng còn gì nữa. Không còn Kình Thương. Trong thiên địa không còn Quỷ vương Kình Thương nữa, chỉ còn duy nhất mỗi mình Lệnh Vũ ta mà thôi. Cơn ác mộng đêm đêm đeo bám ta cũng đã biến mất. Thế nhưng, ta lại không cảm thấy bản thân vui vẻ. Một chút cũng không cảm thấy được.

 

“Thượng thần, ta biết những lời này vốn không nên nói ra, nhưng thấy y như thế, cứ xem như lão thần nhiều chuyện một chút vậy…”

 

Chén rượu của ta sánh ra vài giọt.

 

“Hơn hai trăm năm trước kỳ thực lúc Kình Thương phá chuông chui ra, cũng là cơ duyên xảo hợp, may mắn là thượng thần Bạch Thiển ở Thanh Khâu qua Nhược Thủy đúng lúc, mới đem y nhốt trở lại, mới không làm sự việc này ầm ĩ lên, nếu không cũng thực trách tiểu thần ta không làm tròn bổn phận” (*)

 

Ta giơ chén rượu uống cạn, dùng nó che đi vẻ mặt thât sự cũng như tâm trạng của ta lúc này.

 

“Xin hỏi, xin hỏi hai trăm sáu mươi hai năm trước, có phải đúng là sinh thần tròn mười lăm vạn tuổi của thượng thần hay không ?” (*)

 

Chén rượu rơi xuống, vang lên một tiếng choang. Thì ra có nhiều việc, nó chưa từng rời khỏi, chỉ là ta xếp nó vào một nơi nào đó rồi quên mất rằng đã cất nó ở đó, đến một lúc nào đó, nó tự động tìm về, khiến ta không kịp phản ứng.

 

Thấy ta như thế, lão Thổ thần có vẻ không muốn nói nữa, nhưng ta lại khẽ gật đầu, ra ý lão cứ nói tiếp.

 

“Quỷ quân y, lúc bị thượng thần Bạch Thiển nhốt lại vào trong Đông Hoàng, vẫn kêu danh tự của Thượng thần ngài, vẫn một mực nói, một mực nói, muốn gặp lại ngài một lần, muốn tặng quà sinh nhật mười lăm vạn tuổi cho ngài, muốn gặp ngài hỏi một câu, ngài còn nhớ tới Kình Thương của bảy vạn năm trước ở Đại Tử Minh Cung hay không…”

 

Ta sau đó tự tay rót thêm ba chén rượu nữa, uống cạn. Ta xoay người gạt đi giọt lệ chực trào. Rừng đào sau lưng, thật sự đã khô trụi.

 

-oOo-

 

Sư phụ nhìn những bình rượu dưới chân ta, khẽ lắc đầu. Ta nhìn người, bật khóc. Sư phụ, người dạy ta nhiều như thế, sao chưa từng dạy ta yêu là gì, hận là gì. Để ta mơ hồ không nhận ra rằng Kình Thương đã thành công chiếm giữ tâm trí ta. Hắn thì hay rồi. Dù đã tan thành hư vô, nhưng ta vẫn nhớ đến hắn. Hắn đã thành công có được con người ta rồi đến trái tim ta, tâm trí ta. Hắn thành công rồi!

 

“Sư phụ…”

 

Sư phụ im lặng, chấp tay nhìn ta. Ta nhìn người, nốc cạn bình rượu còn đang dang dở trong tay, sau đó đặt tay nơi trái tim, nói trong nước mắt.

 

“… Nơi này của con, đau lắm”

 

Sư phụ nhìn ta, lắc đầu.

 

“Sư phụ, năm đó …”

 

“Năm đó, đã xảy ra chuyện gì, ta không để tâm. Hiện tại, con có thể can đảm đối diện rồi chứ?”

 

“…”

 

“ Ta muốn con thành thật trả lời cho ta biết: con có phải đã động tâm với hắn? ”

 

“Con…”

 

Ta ngước nhìn sư phụ, cảm thấy chút phòng tuyến cuối cùng đã bị chính câu hỏi kia của người đánh đổ. Ta chậm rãi lắc đầu, rồi lại chậm rãi gật đầu. Sư phụ trước mắt ta đã bị chính những giọt lệ kia che phủ.

 

“Đồ nhi ngu ngốc của ta!”

 

Ta bật khóc như một đứa trẻ, sau đó. Đến lúc này mới dám can đảm nhìn sâu vào trái tim, mới có can đảm đối diện với tình cảm của bản thân, mới nhận ra thì ra ta đã động tâm từ rất rất lâu rồi. Thì ra, từ đầu đến cuối, là ta tự dối lòng mình.

 

Kình Thương, ta xin lỗi. Ta thành thật xin lỗi.

 

 

Trong giấc mơ đêm hôm ấy, ta mơ thấy một mỹ thiếu niên vận y phục cưỡi ngựa xanh nhạt, trong tay kẻ đó là Khốn Tiên Tác. Hắn vung tay một cái, ta đã bị Khốn Tiên Tác trói chặt và ngồi trong lòng hắn.

 

“Ngươi tên gì? Ta thú ngươi về làm phu nhân của ta được không?”

 

“Tên hỗn đãn.”

 

“Hỗn đãn! Hahaha  ~  Chửi hay lắm Lệnh Vũ….”

 

Lời vừa dứt, ta cảm thấy nơi má có gì đó ấm ấm lướt qua. Giật mình mở mắt, ngay cả sư phụ cũng không nhìn thấy nữa. Ta đứng bật dậy, chiếc áo choàng vì thế mà rơi xuống đất. Ta cúi xuống nhặt lên, là một chiếc áo choàng màu đen.

 

Vừa lúc đó, một cơn gió thổi qua, những cánh hoa bị cuốn tung lên theo gió. Ta giơ tay áo che bụi, cảm thấy từ xa ẩn hiện một hình bóng vô cùng quen thuộc. Ta không dám lên tiếng, chỉ có thể im lặng nhìn hình ảnh đó đang từng bước, từng bước đi về phía ta. Khuôn mặt đó, nụ cười đó hệt như bước ra từ trong cơn ác mộng hằng đêm của ta.

 

“Lệnh Vũ, Lệnh Vũ…. tên ngươi thật là đẹp a.”

“Lệnh Vũ, ngươi có nhớ ta không?”

 

-HOÀN-