Pháo Hoa Chóng Tàn

[T] Pháo Hoa Chóng Tàn Hệ Liệt [Đoản Thiên | Nguyên Phạm]

PHÁO HOA CHÓNG TÀN – HỆ LIỆT 2

28c88a03b0db7b5e4cbd0bb51ecb5aed

Nguồn ảnh: Pinterest

 

Author: Catpis_

Rating: T

Disclaimer: Những gì không thuộc về người khác thì là của tôi. Còn về họ, tôi hoàn toàn không nắm giữ được.

Characters: Thôi Thuỷ Nguyên, Kim Khởi Phạm, Thái Ninh và một vài người quen cũ.  

Category: AU.

Gerne: Cổ trang, cung đình. Chiến tranh.

Author’s Note(s):

Editted version. 

Sumarry:

 

Hắn đến biên giới của Đông và Tây quốc thỉnh y tương cứu.

Nhưng chính hắn cũng không thể ngờ rằng: y nhận lời là vì một lý do khác.

Hắn chỉ biết y là một vị đại phu với những quy tắc của riêng mình, nhưng hắn đã ép y phải phá đi nguyên tắc.

Cứ nghĩ cả đời chỉ có một lần tương ngộ, nhiều năm sau nương tử của hắn đến tìm y cứu hắn.

Để cứu hắn, y mang sinh mạng của mình ra đặt cược. Lần đặt cược này, cái giá phải trả vô cùng lớn.

 

Tiếp tục đọc “[T] Pháo Hoa Chóng Tàn Hệ Liệt [Đoản Thiên | Nguyên Phạm]”

2Wish

[T] Thợ Săn vs Thuần Chủng [Longfic | MeanPlan][1]

Chương 1.

 

Trăng đêm nay tròn. Cái thứ ánh sáng xa xỉ của trăng nhỏ giọt chiếu rọi xuống thế gian vẫn không thể như ánh mặt trời rực rỡ càng quét mọi ngóc ngách của thành phố. Trong cái bóng tối tĩnh mịch này, mọi tội ác cứ thế dần dần được phơi bày, trần tụi, ghê tởm. Tháp đồng hồ lạnh lùng vang lên mười hai hồi chuông, ngày mới đã bắt đầu kèm theo đó là những tội ác.

 

Thân ảnh đơn độc đứng trên cao nhìn xuống bên dưới, ánh mắt ẩn sau một chiếc mũ trùm đầu rộng kia chẳng rõ đang suy nghĩ gì. Thanh kiếm sáng bóng từ lúc nào đã cầm chắc trong tay trái, bên tay phải, khẩu súng bạc lạnh lẽo loé sáng.

 

Tiếng gió rít qua từng hồi, cái lạnh tê buốt nhưng cũng không  khiến cho thân ảnh cô độc kia rung rẫy. Từ trong bóng tối, vài kẻ chậm rãi bước ra, tiến về phía tháp. Thân ảnh đơn độc siết chặt hơn thanh kiếm lẫn khẩu súng, ánh mắt lướt qua từng kẻ đang tiến về tháp, chỉ cần có kẻ nào dám làm liều, nhất định sẽ nhanh chóng được đi gặp thần chết.

 

Dường như đánh hơi có nguy hiểm, những kẻ kia dừng lại, đồng loạt hướng nhìn lên trên đỉnh tháp, bắt gặp thân ảnh cô độc đang nhìn chúng, không ai nói ai tự khắc lùi về sau, có chút sợ hãi, có chút không cam lòng.

 

“Hôm nay là ngày của chúng ta…, không có gì phải sợ cả!”

 

Đâu đó trong đám đông có kẻ cất tiếng. Chỉ cần như thế, đám đông bên dưới lập tức nhao nhao lên, phẫn uất dồn nén lâu ngày cũng được giải toả.

 

Thân ảnh đơn độc không nói một lời, khẽ nhắm vào hư không bắn ra một viên đạn. Những kẻ kia dù đông như thế nào, cũng phải dè chừng khẩu súng lẫn thanh kiếm trong tay thân ảnh, có chút không khuất phục, lùi lại vài bước.

 

“Hiệp định là hiệp định, nếu các ngươi dám bước tới ranh giới thì các ngươi cứ xác định để mạng lại đây.”

 

Thân ảnh lạnh lùng cất lời.

 

“Điện hạ của các ngươi nhiều năm nay tuân thủ Hiệp định, chúng ta cũng giữ đúng giao hẹn chưa từng  quá phận của mình, nếu các ngươi kiên quyết muốn vượt qua ranh giới hay tuyên chiến với chúng ta thì ta cũng sẵn sàng.”

 

Những kẻ bên dưới không hẹn mà nhìn nhau, sau cùng, cũng có vài kẻ lặng lẽ quay đầu bỏ đi vào nơi chúng đến, có vài kẻ trước khi đi hướng thân ảnh làm động tác hâm doạ. Thân ảnh cô độc kia cũng chỉ nhếch mép cười.

 

Đến khi chúng đã đi hết,thân ảnh kia nhẹ nhàng thở hắt ra, bàn tay cầm hai món vũ khí run lên từng hồi, cơ thể cũng theo đó mà có những chấn động nhẹ.

 

“Không phải lúc này….”

 

Y cố gắng kiềm chế bản thân nhưng có vẻ vô hiệu, con quái vật hung hãn trong kia đang tìm mọi cách trỗi dậy. Y ngước nhìn bầu trời, ánh trăng kia đã không  còn bị mây mù che khuất nữa, y giơ tay quẹt mồ hồi trên trán, cố gắng bước xuống khỏi mái nhà.

 

Cơ thể lúc này đã không còn nghe theo y nữa, nó đang bị con quái thú kia chi phối và chiếm lấy. Bước chân loạng choạng, ánh mắt bắt đầu bị một lớp sương bao phủ, y biết chiếc lồng giam cầm con quái thú kia không thể nào cầm cự được nữa. Y rút thanh kiếm ra, chậm rãi nhìn nó rồi vung lên: y biết, ít nhất lúc này trước khi hoàn toàn bị con quái thú kia chiếm được, y phải kết thúc nó.

 

Một bàn tay lạnh lẽo nắm lấy cổ tay y, rút thanh kiếm ra khỏi tay y, con quái vật đã hoàn toàn chiếm lấy cơ thể y mất rồi.

 

“Tới giờ ăn rồi.”

 

Chất giọng nói trầm này, y biết là của ai, nhưng y đã đổi chỗ cho con quái vật kia, lúc này, cơ thể y đã hoàn toàn thuộc về nó.

 

Mùi tanh nồng của máu xộc thẳng vào mũi khiến y có chút tỉnh táo, trước khi hoàn toàn ngất lịm, y thấy kẻ kia nhìn y cười: một nụ cười vừa mãn nguyện nhưng cũng rất thê lương.

 

“Xin lỗi!”

 

 

Plan bước vào sảnh chính của Giáo hội, hơi mệt mỏi vươn vai ngáp một cái, những người đi vào sảnh cũng có vẻ mặt hệt như cậu, có người còn mang cả một đôi mắt gấu trúc to đùng, chậm rãi vừa đi vừa ngáp.

 

Đêm qua là đêm trăng tròn cũng là lúc mà bọn ma cà rồng ra ngoài đi săn, chẳng rõ có nạn nhân xấu số nào đêm qua không nữa. Plan tự thở dài: thầm mong không có chuyện gì quá đáng xảy ra tối qua.

 

“Xin lỗi, tôi đến trễ.”

 

Plan đẩy cửa vào, toàn bộ những khuôn mặt trong phòng họp quay nhìn về cậu.

 

“Cậu đến rồi, may qúa, chúng tôi đều đang chờ cậu.”

 

Khi Plan ngồi được vào vị trí của mình, một trong những người có mặt ở đó bắt đầu bài nói như mọi khi. Cậu nghiêng người qua trái thì thầm vào tai người anh cũng là người bạn thân nhất của cậu hiện tại – Gun, hỏi chuyện.

 

“Đêm qua xảy ra chuyện gì sao?”

 

“Đúng là có chuyện đấy.” Gun đáp, có chút dè dặt.

 

Đêm qua, lũ ma cà rồng vượt qua cấm địa, dù là thợ săn nhanh chóng ngăn chặn nhưng vẫn phải hy sinh vài người tinh anh của hiệp hội.

 

“Plan, cậu có ý kiến gì gì không?”

 

Một vị bô lão bất ngờ lên tiếng.

 

“Cháu…”

 

Đám người kia bắt đầu nhau nhau lên.

 

“Chúng ta muốn nghe ý kiến cháu về chuyện này và chúng ta cũng muốn biết đêm qua cháu đã ở đâu khi phía Tây ranh giới bị đột kích.”

 

Plan như chết đứng. Đêm qua cậu ở đâu, cậu không hề nhớ, cũng không có một chút ấn tượng gì với sự việc đêm qua. Cậu sợ hãi nhìn Gun, lướt mắt nhìn các vị bô lão có mặt ở trong phòng họp, cậu không biết phải trả lời như thế nào cho hợp lý nữa.

 

 “Thợ săn, cậu cho mọi người câu trả lời đi.” Có ai đó lên tiếng.

 

“Vị trí bị xâm phạm rất gần chỗ cậu, nhưng mà lại không hề thấy bóng dáng của cậu ở đó, lúc đó cậu đã ở đâu?”

 

Có người lớn tiếng chỉ trích cậu, kèm theo đó là tiếng xì xầm. Gun ở bên cạnh kéo tay áo cậu, bảo cậu nói ra sự thật nhưng mà sự thật là như thế nào, câu không hề biết. Cậu không có một chút ký ức nào về đêm hôm qua cả thì làm sao mà cậu có thể trả lời.

 

Không khí quả nhiên căng như dây đàn.

 

“Các vị bô lão, Thuần …Chủng đến.”

 

Tất cả không hẹn, đồng loạt đứng dậy.

 

“Thuần Chủng” – đúng như tên gọi, vừa đến có thể khiến đám bô lão trong hiệp hội rúm người lại. Hắn chậm rãi bước vào, theo sau có thêm vài người vác theo một kẻ bê bết máu.

 

“Ta đến để thể hiện thành ý.”

 

Hắn đáp gọn, rồi ném kẻ bê bết máu kia ra giữa sảnh căn phòng.

 

“Hắn ta là kẻ đêm qua đã vi phạm hiệp định giữa hai bên, ta không biết làm gì ngoài trước hết dạy hắn một bài học, sau thì mang đến cho các người tuỳ ý xử lý.”

 

Đám bô lão ai nấy đều không giấu được sự kinh ngạc, mọi người đưa mắt nhìn nhau, rồi ngước nhìn tên thuần chủng cao ngạo vừa đến.

 

“Thế này có phải là cố ý dằn mặt chúng ta không?”

 

Gun ghé tai thì thầm với Plan. Plan không đáp, ánh mắt trực tiếp đổ lên người tên thuần chủng ma cà rồng kia, bàn tay bất giác thu thành nắm đấm.

 

“Chúng ta không hề muốn vi phạm hiệp định của hai bên, cũng như không muốn xảy ra bất kỳ chuyện tương tự như thế này sau này, hy vọng phía Thợ săn các vị nhìn ra được thành ý của chúng ta.”

 

Thuần chủng dõng dạc lên tiếng, sau đó hất tay ra ý cho những kẻ bên cạnh rời đi để lại kẻ xâm phạm đã bị hắn trừng phạt cho đám bô lão.

 

“Khoan đã, Đức Ngài Thuần Chủng!”

 

Plan chạy theo.

 

“Có chuyện gì thế Thợ săn?”

 

Plan không biết phải nói gì khi bị hỏi ngược lại, con ngươi đánh qua vài vòng, lập tức nhanh nhảu.

 

“Chuyện này là như thế nào?”

 

“Chuyện như thế nào là sao?”

 

Đức ngài Thuần chủng cũng kinh ngạc hỏi lại.

 

“Ngài mang hắn đến đây làm gì?”

 

“Ngài? Anh có thể gọi tôi là Mean như mọi lần không? Và như đã nói là “thể hiện thành ý” thôi”

 

Vừa nói, Thuần Chủng vừa ghé sát lại gần Plan.

 

“Ngài đang nói linh tinh gì thế?”

 

Plan theo phản xạ lùi lại, sự nguy hiểm của một kẻ là Ma cà rồng thuần chủng và linh cảm nguy hiểm của một Thợ săn hùng mạnh khiến Plan lập tức né tránh.

 

“Tiền lệ trước giờ chưa từng có việc này.”

 

Thuần chủng – Mean – đưa tay che đi nụ cười trên miệng.

 

“Thế thì bây giờ đã có rồi đấy.”

 

Mean nói xong, không để cho Plan tiếp lời, cùng đám ma cà rồng của mình rời đi. Plan – vị thợ săn hùng mạnh nói đúng, trước giờ chưa từng có bất kỳ tiền lệ nào, về việc ma cà rồng chủ động giao kẻ đã phá đi hiệp định của hai bên cho phía thợ săn nhưng mà thuần chủng của bọn chúng là ai?

 

Là Mean, kẻ đã sống sót rất lâu trong tộc nhân và được xem là Thuần chủng mạnh nhất đến thời điểm hiện tại, thế nên, Mean sẽ cho đám bô lão già cả trong tộc nhân biết là, ai mới chính là người đứng đầu của cả tộc và cũng sẽ cho đám thợ săn kia biết thế nào là chọc vào Mean.

 

Mean đẩy cửa bước vào, ném người xuống cái ghế dài gần đó, cuộn tròn cả cơ thể đầy thoải mái. Từ phía sau những cái kệ sách cao và đầy bụi, một dáng người gầy gò nghiêng đầu nhìn Mean rồi lại tiếp tục công việc.

 

“Mọi chuyện như thế nào?”

 

“Hoàn toàn thuận lợi đấy anh. Bọn họ lại đau đầu khi em giao kẻ xâm phạm ra.”

 

Người kia có chút ngập ngừng, có vẻ là có một chuyện còn đáng để người kia lưu tâm hơn về chuyện Mean giao nộp kẻ xâm phạm kia ra.

 

“Anh muốn hỏi về Plan à?”

 

“…”

 

“Anh ấy hoàn toàn không nhớ gì cả. Chuyện đêm qua hoàn toàn không nhớ.”

 

Mean dùng tay day day trán, sau đó lướt nhẹ những ngón tay trên môi mình, khẽ mỉm cười, hình như vẫn còn lưu lại một chút dư âm.

 

“Em làm thế, nếu để cậu ta biết được, cậu ta nhất định hận em, sẽ tìm mọi cách kết thúc sinh mạng của em.”

 

Người kia lắc đầu đáp.

 

“Thế chẳng phải tốt sao anh? Càng hận em, anh sẽ chỉ toàn nghĩ đến em thôi. Huống hồ…”

 

“Huống hồ?”

 

Mean bỏ lửng câu nói, ánh mắt mơ màng, bàn tay lại một lần nữa chạm vào môi mình.

 

“Đến một ngày, chính em sẽ tận tay huỷ hoại anh ấy và cái đám Thợ săn vô dụng kia. Anh ấy có thể sẽ hận em, nhưng rồi anh ấy sẽ biết, những gì em làm là tốt cho anh ấy.”

 

“Hy vọng là thế.”

 

Người kia hững hờ đáp. Có lẽ đến khi Plan biết được sự thật, không cần phải để Mean nhọc công, chính Plan cũng sẽ tận tay huỷ hoại Hiệp hội Thợ săn và tiêu diệt luôn tộc nhân của Mean để trả thù.

 

Hoàn chương 1.

 

 

 

 

2Wish · Long | Shortfic - Trường | Trung Thiên

[T] Thợ Săn vs Thuần Chủng [Longfic | MeanPlan]

THỢ SĂN VÀ THUẦN CHỦNG

03

Author: Catpis_

Characters: MeanPlan và những người quen cũ.

Rating: T

Disclaimer: I do not own them.

Category: Ma cà rồng. Thợ săn. Tiên kiếp, hậu kiếp. Ái hận.

Author’s notes:

Fic là cảm hứng vào một đêm mất ngủ.

Trong fic này, tính cách nhân vật có thể hơi OOC, thậm chí có thể sẽ biến thành sinh tử văn (nếu con tác giả điên khùng này thích).

Sau rất nhiều lần cân nhắc thì quyết định chọn motif ma cà rồng và thợ săn vì cảm thấy mấy motif bình thường kia không hợp lắm với văn phong của bạn Cat =]]]

Và vì là motif Ma cà rồng vs Thợ săn nên chắc chắn sẽ có bị so sánh với Vampire Knight (VK), bạn thừa nhận luôn, bạn sẽ dựa trên một số tình fact từ VK để phát triển. Tuy nhiên, đây là câu chuyện của bạn, nên nếu các bạn nào là fan của VK (truyện gốc lẫn fanfic về Kaname x Zero) cảm thấy không chấp nhận được thì mời click back.

Cuối cùng, đây là tác phẩm của mình, để nghị các bạn không mang đi khi mình chưa cho phép.

Thân./.

 Văn án:

Vị thuần chủng cao ngạo nhếch mép một cái.

 

Khẩu súng lạnh lẽo dùng để kết liễu sinh mênh của tộc nhân hắn kề ngay trán cũng không khiến hắn sợ hãi, ngược lại, điều này càng kích thích hắn hơn nữa. Dù là dưới ánh sáng yếu ớt của ánh trăng, hắn cũng nhìn rõ ràng được sự dè chừng của người thợ săn hùng mạnh trong truyền thuyết.

 

“Sao nào? Anh không dám bóp cò sao?”

 

Hắn lại nhếch mép, giọng nói mang đầy sự thách thức lẫn mỉa mai.

 

“Thì ra, thợ săn hùng mạnh trong truyền thuyết chỉ là cái danh mà thôi, thật đáng buồn”

 

“…”

 

“Điện hạ, …”

 

Đám tộc nhân của hắn vừa đến, có kẻ đã chuẩn bị sẵn vũ khí, sẵn sàng lao lên, thế nhưng, hắn chỉ nhẹ nhàng phất tay một cái, ra hiệu cho bọn họ lùi lại.

 

“Các ngươi lui xuống, đây là chuyện của riêng hai người chúng ta.”

 

“Cuối cùng ngươi cũng biết đây là chuyện riêng của chúng ta rồi, Đức-Ngài-Thuần-Chủng.”

 

Vị thợ săn vừa dứt lời, lập tức bóp cò.

 

TBC…

 

 

Thủy Thiên Nhất Sắc · Vietsub

[Vietsub – Kara] Jo Seung Woo – As The Flowers Bloom and Fall (Ost. Sado – The Throne)

Jo Seung Woo – As The Flowers Bloom and Fall

(Ost. Sado – The Throne)

Khúc: As The Flowers Bloom and Fall

Xướng: Jo Seung Woo

Ca khúc chủ đề movie Sado (The Throne)

Diễn viên: Yoo Ah In, Song Kang Ho, Moon Geung Young, So Ji Sub (cameo)

Bản dịch tham khảo rất nhiều nguồn, vui lòng không re upload. 

Chúc các bạn nghe nhạc vui vẻ.